VIỆT NAM CỘNG HÒA

SINH VI TƯỚNG - TỬ VI THẦN

SINH VI TƯỚNG - TỬ VI THẦN
NGŨ HỔ MÃNH TƯỚNG QUÂN LỰC VIET NAM CỘNG HÒA

Ngũ Hổ Mãnh Tướng

Ngũ Hổ Mãnh Tướng

Tiểu Sử Các Anh Hùng Dân Việt

Tiểu Sử Các Anh Hùng Dân Việt

Các bậc anh hùng đã tuẫn tiết & chết sau 30/4/75 ..

Các bậc anh hùng đã tuẫn tiết & chết sau 30/4/75 ..

Hoa

Hoa

DANH SACH

DANH SÁCH CÁC QUÂN, DAN, CAN, CHANH NUOC VIỆT NAM CÔNG HOÀ ĐÃ TỰ SÁT TRONG NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG . . .

===========================

TT
HỌ TÊN
Cấp bậc-chức vụ -đơn vị
Ngày tự sát
==========================
1
Lê Văn Hưng
Chuẩn tướng-tư lệnh phó QĐIV
30/4/1975

2
Nguyễn Khoa Nam
Thiếu tướng tư lệnh QĐ IV
30/4/1975

3
Trần Văn Hai
Chuẩn tướng tư lệnh SĐ7BB
30/4/1975

4
Lê Nguyên Vỹ
Chuẩn tướng tư lệnh SĐ5BB
30/4/1975

5
Phạm Văn Phú
Thiếu tướng- cựu tư lệnh QĐII
30/4/1975

6
Đặng Sỹ Vinh
Thiếu tá BTL CSQG
30/4/1975 tự sát cùng vợ và 7 con

7
Nguyễn Văn Long
Trung tá CSQG
30/4/1975 tự sát tại công trường Lam Sơn, Saigon

8
Nguyễn Đình Chi
Trung tá Cục ANQĐ
30/4/1975

9
Phạm Đức Lợi
Trung tá
30/4/1975

10
Mã Thành Liên( Nghĩa)
Thiếu tá tiểu đoàn trưởng 411ĐP, TK Bạc Liêu-

khoá 10 Đà Lạt
30/4/1975 tự sát cùng vợ

11
Lương Bông
Thiếu tá phó ty ANQĐ Cần Thơ- Phong Dinh
30/4/1975

12
Vũ Khắc Cẩn
Đại úy Ban 3 , TK Quảng Ngãi
30/4/1975

13
Nguyễn Văn Cảnh
Trung úy CSQG trưởng cuộc Vân Đồn, Q.8
30/4/1975

14
Đỗ Công Chính
Chuẩn uý ,TĐ 12 Nhảy Dù
30/4/1975 tại cầu Phan Thanh Giản

15
Trần Minh
Trung sĩ I Quân Cảnh gác Bộ TTM
30/4/1975

16
Tạ Hữu Di
Đại úy tiểu đoàn phó 211 PB Chương Thiện
30/4/1975

17
Vũ Đình Duy
Trung tá trưởng đoàn 66 Dalat
30/4/1975

18
Nguyễn Văn Hoàn
Trung tá trưởng đoàn 67 phòng 2 BTTM
30/4/1975

19
Hà Ngọc Lương
Trung tá TTHL Hải Quân Nha Trang
28/4/1975 tự sát cùng vợ,2 con và cháu ( bằng súng)

20
………….Phát
Thiếu tá quận trưởng Thạnh Trị Ba Xuyên
1/5/1975

21
Phạm Thế Phiệt
Trung tá
30/4/1975

22
Nguyễn Văn Phúc
Thiếu tá tiểu đoàn trưởng, TK Hậu Nghĩa
29/4/1975

23
Nguyễn Phụng
Thiếu úy CS đặc biệt
30/4/1975 tại Thanh Đa, Saigon

24
Nguyễn Hữu Thông
Đại tá trung đoàn trưởng 42BB, SĐ22BB-

khóa 16 Đà Lạt
31/3/1975 tự sát tại Quy Nhơn

25
Lê Câu
Đại tá trung đoàn trưởng 47BB, SĐ22BB
Tự sát 10/3/1975

26
Lê Anh Tuấn
HQ thiếu tá ( bào đệ của trung tướng Lê Nguyên Khang)
30/4/1975

27
Huỳnh Văn Thái
Thiếu uý Nhảy Dù- khoá 5/69 Thủ Đức
30/4/1975 tự sát tập thể cùng 7 lính Nhảy Dù tại Ngã Chợ Lớn

28
Nguyễn Gia Tập
Thiếu tá KQ- đặc trách khu trục tại Bộ Tư Lệnh KQ
Tự sát 30/4/75 tại BTLKQ

29
Trần Chánh Thành
Luật sư- cựu bộ trưởng bộ thông tin của TT Ngô Đình Diệm- nguyên thượng nghị sĩ đệ II Cộng Hòa
Tự sát ngày 3/5/75

30
Đặng Trần Vinh
Trung uý P2 BTTM, con của thiếu tá Đặng Sĩ Vinh
Tự sát cùng vợ con 30/4/1975

31
Nguyễn Xuân Trân
Khoá 5 Thủ Đức
Tự tử ngày 1/5/75

32
Nghiêm Viết Thảo
Trung uý, ANQĐ , khóa 1/70 Thủ Đức
Tự tử 30/4/1975 tại Kiến Hòa

33
Nguyễn Thanh Quan ( Quan đen )
Thiếu uý pilot PĐ 110 quan sát ( khóa 72 )
Tự sát chiều 30/4/1975

34

Phạm Đức Lợi
Trung tá P. 2 Bộ TTM, khóa 5 Thủ Đức, học giả,

nhà văn, thơ, soạn kịch…bút danh :

35
Phạm Việt Châu,
cựu giảng viên SNQĐ, trưởng phái đoàn VNCH thực hiện HĐ Paris tại Hà Nội
Tự sát tại nhà riêng ngày 5/5/1975

36

Hồ Chí Tâm
B2, TĐ 490 ĐP ( Mãnh Sư) TK Ba Xuyên (Cà Mau )
Tự sát bằng súng M16 trưa 30/4/1975 tại Đầm Cùn, Cà Mau

37
Phạm Xuân Thanh
Th/sĩ Trường Truyền Tin Vũng Tàu
Tự sát ngày 30/4/1975 tại Vũng Tàu

38
Bùi Quang Bộ
Th/sĩ Trường Truyền Tin Vũng Tàu
Tự sát ngày 30/4/1975 cùng gia đình 9 người

tại Vũng Tàu

39

Nguyen Hoa Duong
Dai uy truong Quan Canh Vung Tau
Tu thu ngay 30 /4/75,tai hang rao truong QC.


40
Cố Đại úy Nguyễn ánh Tước
DaiUy - Khoa III/TD - ANQD
Tu tu tai nha o Hoc Mon

41

Cao Hoài Cải
Phụ tá Trưởng Chi Chiêu Hồi- Q.Hòa Đa- Bình Thuận.
Đêm 17/4/1975- Ông uống thuốc độc quyên sinh tại nhà, Ấp Hiệp Phước- ChơLầu- Hòa Đa- Bình Thuận.


42


43

=========================

Danh sách này do một cựu SVSQ khoá 3/73 Thủ Đức sưu tầm từ những tư liệu không được đầy đủ,

cần cập nhật danh sách các anh hùng của QLVNCH để được đầy đủ và chính xác nhằm lưu danh cho hậu thế…


******************************************
========================================



[Cong Luan] Đại Tá Hồ ngọc Cẩn ...


VNCH - USA Flag

image


Đại tá VNCH Hồ Ngọc Cẩn nói lời cuối cùng trước khi bị Cộng Sản hành hình :

"Nếu tôi thắng trong cuộc chiến, tôi sẽ không kết án các anh như các anh kết án tôi. Tôi cũng không làm nhục các anh như các anh làm nhục tôi. Tôi cũng không hỏi các anh câu mà các anh hỏi tôi. Tôi chiến đấu cho tự do của người dân. Tôi có công mà không có tội. Không ai có quyền kết tội tôi. Lịch sử sẽ phê phán đoán các anh là giặc đỏ hay tôi là ngụy. Các anh muốn giết tôi, cứ giết đi. Xin đừng bịt mắt. Đả đảo cộng sản. Việt Nam muôn năm".

====================================

HOA

HOA

30-4-75 : TƯỞNG NIỆM

30-4-75 : TƯỞNG NIỆM
MỘT BỨC TƯỜNG ĐÁ HOA VINH DANH NGƯỜI VỊ QUỐC VONG THÂN

Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam

Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam

Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam

Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam
Tổ Quốc Tri Ơn

TUONG DAI CHIEN SI VIET MY

TUONG DAI CHIEN SI VIET MY
WESTMINSTER CALIFORNIA

10-26-2011 Theo Cung Menh Nuoc Noi Troi voi Ngoc Dan Thanh www.youtube.com

Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu - President Nguyen Van Thieu Republic of Vietnam vnlib

Diễn văn lịch sử ngày Quân Lực 19/6/1973 -- Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu

Portraits Of Honour - The Faces By Thank A Soldier| 1 video

HẢI QUÂN VIỆT NAM CỘNG HOÀ MỘT THỜI VANG BÓNG

- Ngày Đau Thương Của Binh Chủng TQLC - QLVNCH.flv

LE CHAO CO DAU NAM 2011

LE CHAO CO DAU NAM 2011

Kizoa slideshow: MERRY CHRISTMAS & HAPPY NEW YEAR 2012

F-35B Ship Suitability Testing

Canh buom vuon xuan

Sunday, December 6, 2009

Các ca sĩ của Thúy Nga và Asia thoát chết trong... mưa đạn!
Nguyễn Vi Túy ghi lại, Dec 06, 2009

Vũ sư Hoàng Thông, nữ sĩ Lệ Hằng,
Bằng Kiều và nhà báo Nguyễn Vi Túy.

Cali Today News - Các ca sĩ của hai trung tâm ca nhạc lớn tại hải ngoại, đã đứng tim, hết hồn hết vía trong đêm Dạ Vũ mừng Giáng Sinh được tổ chức vào tối Thứ Sáu 4.12.2009, tại một nhà hàng nằm trong vùng Fairfield - khi nhiều phát súng bỗng nổ vang lúc chương trình bắt đầu phần hai, sau nửa giờ nghỉ giải lao.

Các thực khách tham dự khoảng 400 người, đã túa chạy xuống đường và ra car-park, tạo cảnh hỗn loạn chưa từng thấy. Không một ai dám trở lại nhà hàng vì sợ mua thêm rắc rối. Chính vì thế mà khi cảnh sát ập đến, hiện trường chỉ còn khoảng 30 người, mà đa số là nhân viên chạy bàn của nhà hàng.

Vụ ấu đả giữa hai nhóm thanh niên khác bàn, đã biến thành thảm hoạ khi nhiều phát súng nổ như vãi về phía đám đông vào lúc nửa khuya, khiến một thanh niên 19 tuổi trúng 3 phát đạn vào ngực, và 3 người khác bị thương. Tuy được chở vào bệnh viện Liverpool cấp cứu, nhưng nạn nhân đã lìa trần vì vết thương quá nặng!

Một nhân chứng hiếm hoi cho biết: “Hai nhóm có uống rượu bia, gây sự và đánh nhau, ngoài súng họ còn có cả dao nữa!” Cảnh sát hiện đang điều tra và kêu gọi các nhân chứng hợp tác. Một cuốn băng video quay Chương trình đêm Dạ Vũ cũng đang được cảnh sát Fairfield xem nhằm truy tìm hung thủ.

Ca sĩ Bằng Kiều, trước đó mấy tiếng đã dành cho Văn Nghệ tuần báo cuộc phỏng vấn ngắn (và có lời khen “Dân Úc hiền hơn dân Mỹ”), cũng đã cho biết:

-“Em vừa hát xong, quay ra bán dĩa... rồi Trường Vũ lên hát tiếp tục phần hai, thế là súng nổ... cả đám tụi em lấy tay ôm đầu chạy như vịt”.

Bằng Kiều cho biết thêm: “Tụi em ra xe ngay, vù về khách sạn... trước khi cảnh sát đến, vì sợ bị giữ lại làm nhân chứng. Thật ra em có biết gì đâu, nghe súng nổ và người ta chạy thì mình cũng chạy thôi... hết cả hồn!”

Bằng Kiều còn kể, các nam ca sĩ thì có người sợ người không, chứ mấy cô ca sĩ thì ai nấy mặt xanh như tàu lá. Chẳng ai mất mát gì cả, tiền bán băng dĩa vẫn còn nằm chặt trong túi – ngoài chuyện mất cơ hội trình diễn phục vụ khán giả yêu mến trong phần hai.

Được biết trong đêm Dạ Vũ này ngoài Bằng Kiều, Trường Vũ còn có các ca sĩ khác như Tâm Đoan, Quốc Khanh, Hồ Lệ Thu, Nguyễn Hồng Nhung, Đan Nguyên và Tiến Dũng. Chương trình lưu diễn của họ và các danh hài Thúy Nga, Lê Huỳnh, Chí Tài, Kiều Oanh, Vân Sơn và Mc Việt Thảo vẫn còn tiếp diễn tại 4 tiểu bang khác trên toàn nước Úc.

Phỏng vấn ca sĩ Bằng Kiều: “Dân ở Úc “hiền” hơn dân ở Mỹ!”

Nhân dịp đến trình diễn trong chương trình Đại nhạc hội Giáng Sinh 2009 tại Úc châu, ca sĩ Bằng Kiều đã đến thăm Văn Nghệ Tuần Báo và dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn ngắn sau đây:

Hỏi: Gần cuối năm, các nghệ sĩ từ Mỹ đến Úc “nườm nượp”, chứng tỏ các show ở Úc vẫn đắt khách, còn ở Mỹ thì sao? Có gì khác biệt không?

Đáp: Mọi người ở Mỹ thì nói sinh hoạt Văn nghệ “có ảnh hưởng” vì kinh tế khủng hoảng. Nhưng riêng đối với em thì không có “sứt mẻ” gì cho lắm, vì cuối tuần vẫn đi hát ở các tiểu bang, và thỉnh thoảng “vẫn phải” đi xa... Em nghĩ là mình “lucky” thôi, vì chứng tỏ khán giả vẫn còn ủng hộ và ưa thích giọng ca của mình.

Hỏi: Trên sân khấu Thúy Nga Paris, thỉnh thoảng vẫn được nghe giới thiệu là Bằng Kiều đang hát “live”. Điều này có thật sự đúng không? Trong khi đại đa số các ca sĩ khác đều hát “nhép”?

Đáp: Thưa anh, show nào nói hát “live” là hát “live”, đó là thật chứ không chỉ là “giới thiệu”.

Hỏi: Hình như Bằng Kiều có khả năng hát “live” trên các sân khấu có thu hình nhiều hơn các ca sĩ khác?

Đáp: Em nghĩ không phải là hơn các ca sĩ khác, nhưng nếu có yêu cầu hát “live” thì Bằng Kiều có thể hát bất cứ lúc nào, mà không cần phải thu âm trước.

Hỏi: Cuộc sống hiện nay của Bằng Kiều tại Mỹ ra sao?

Đáp: Nhờ giời, mọi chuyện đã ổn định rồi anh. Gia đình, vợ con, nhà cửa đâu ra đó, em đã có hai cháu trai, một đứa 6 tuổi và đứa kia 3 tuổi. Cả hai thằng thì chắc anh đã thấy, chúng nó xuất hiện và “phục vụ” trên Thúy Nga đều đều ở màn cuối, mỗi khi có bố nó hát (cười).

Hỏi: Biết Bằng Kiều trở lại Việt Nam, nhưng không thấy hát hò như các ca sĩ khác? Có lý do gì không?

Đáp: Thực sự ai là ca sĩ cũng muốn được hát tại Việt Nam. Riêng với Bằng Kiều thì tại VN em có đông khán giả nhất, vì em đã từng hát ở VN rất lâu trước khi ra hải ngoại. Lý do khác là chương trình hiện nay của em khá bận rộn, và trong tương lai khi có dịp thuận tiện thì em cũng sẽ nghĩ đến điều đó.

Hỏi: Hình như Bằng Kiều có ý định thành lập một ban nhạc riêng để đi trình diễn?

Đáp: Cũng không hẳn đâu anh! Chắc là qua cuốn Thúy Nga 97 mọi người thấy em giới thiệu một ban nhạc mới. Ban nhạc ấy chỉ là nhóm bạn học cùng trường, là những người đang định cư tại Mỹ và tại Úc là nhạc sĩ Vũ Quang Trung hợp lại thành ban nhạc đặt tên là “Unlimitited”, và em chỉ đóng vai hỗ trợ mà thôi.

Hỏi: Bằng Kiều nghĩ gì về những lời cáo buộc của Đàm Vĩnh Hưng đăng trên báo chí lúc gần đây?

Đáp: Em không đọc những lời phê bình hay chỉ trích của Đàm Vĩnh Hưng, nhưng em hiểu sự việc. Dù Hưng có nói gì thì ai cũng biết con người thực sự của em là rất tôn trọng và quý mến các đồng nghiệp. Tuy nhiên có thể vì mỗi người có một lối đi riêng, nên không gặp nhau trong cái suy nghĩ... khiến tạo ra các sự khác biệt...

Hỏi: Từ khi ra hải ngoại, Bằng Kiều chỉ hát cho Thúy Nga. Nếu có thêm một sân khấu khác mời gọi thì sao?

Đáp: Theo em, ở đâu thì cũng là phục vụ. Vì thế ở sân khấu nào thì mình cũng phải làm hết những gì mình có thể để đáp lại sự yêu mến của khán giả và nhà tổ chức. Bằng Kiều nghĩ cuộc đời thì luôn có những biến chuyển, và nếu bề trên sắp xếp mình ra sao thì mình cứ “xin vâng” mà... lãnh chịu (cười). Nói vậy, theo em chuyện đứng ở sân khấu nào, chỗ nào, không quan trọng, mà quan trọng hơn là mình còn xứng đáng để đứng ở chỗ đó hay không.

Hỏi: Yếu tố nào đã tạo nên tên tuổi của Bằng Kiều hiện nay?

Đáp: Mỗi thời gian thì mình lại có một quan niệm khác nhau. Nhưng hiện giờ, theo em thì yếu tố “may mắn”, bởi “ông trời” đã cho em khả năng hát được nhiều thể loại và cơ hội xuất hiện đúng vị trí và đúng lúc. Em không dám nói mình giỏi mình hay, vì thực tế có nhiều ca sĩ giỏi hơn em, nhưng lại không có cơ hội như em chẳng hạn. Hoặc có những người chăm chỉ và cố gắng hơn em, nhưng lại không nổi tiếng bằng... Thế nên em chỉ biết “tạ ơn Trời” mà thôi...

Hỏi: Vừa nhảy qua lãnh vực kịch, Bằng Kiều đã thành công ngay với vai “bóng” trên sân khấu Thúy Nga. Lý do nào mà Bằng Kiều được “tổ đãi” như vậy?

Đáp: Thực ra hồi ở VN em cũng đã đóng kịch rồi, nhưng là các vở kịch dài chứ không phải tiểu phẩm như ở các buổi Đại nhạc hội. Gia đình em cũng là một gia đình sân khấu, mẹ em là diễn viên chèo, anh và chú cũng đều đóng kịch và đóng phim. Chính vì thế việc đóng kịch đối với em không có gì là lạ lẫm lắm. Khi anh Ngạn mời em vào vai “bóng” lúc đầu em sợ làm hỏng hình ảnh của mình, nhưng sau thì đồng ý vì thấy đây là một sân chơi mới đầy thú vị, mà lại nằm cạnh chuyện ca hát của mình nên chẳng thấy trở ngại gì để phải quyết liệt... từ chối! Cũng may là sau vở kịch này khán giả cũng chấp nhận và khuyến khích...

Hỏi: Như vậy trong tương lai Bằng Kiều sẽ còn xuất hiện thêm ở nhiều vở kịch khác?

Đáp: Nếu có một vai nào đó thích hợp, thì chắc chắn mình sẽ tiếp tục... Tuy nhiên làm việc gì thì mình cũng cần phải có tỉnh táo một chút, và đừng bao giờ nghĩ là mình “làm cái gì cũng được”. Thực tế là ai cũng muốn làm nhiều việc, nhiều lãnh vực, nhưng mình phải xét lại “khả năng” của mình có đáp ứng được không thì mới nên nhận, còn nhận mà làm bôi bác cho xong chuyện thì Kiều không nhận.

Hỏi: Tại sao mình lại phải tự làm khó mình? Cứ làm thì dù có thất bại thì cũng có kinh nghiệm chứ sao?

Đáp: Theo em, thí dụ cái vai đó, thích hợp với một người khác, thì mình nên đứng sang một bên, và dành cơ hội ấy cho người khác. Chuyện kịch cũng giống như bài hát, không phải bài nào em cũng hát, ngay cả những bài do chính em sáng tác cũng vậy, thấy không được là thôi, chứ không cố hát lấy được... để rồi ôm lấy thất bại!

Hỏi: Dù hát được nhiều thể loại, nhưng có khi nào Bằng Kiều phải từ chối một bản nhạc do nhà sản xuất đưa ra?

Đáp: Ở hải ngoại thì không, bởi các bản nhạc trình bày đều do Bằng Kiều chọn lựa theo chủ đề của nhà sản xuất băng nhạc yêu cầu. Riêng ở Việt Nam thì có, trước đây em đã từ chối dù đã ở trong phòng thu hẳn hoi rồi, hát xong, nghe lại thấy không xong, chưa được, chưa tới, là móc túi trả lại tiền và hủy bản ấy ngay.

Hỏi: Câu hỏi cuối: Bằng Kiều đã tới Úc nhiều lần. Anh nghĩ gì về xứ “Kăng-ga-ru” và người Việt tại Úc?

Đáp: Em có cảm giác là người Việt ở Úc ôn hòa và hiếu khách hơn bên Mỹ. Ở Mỹ có thể là vì đông người Việt hơn (nhất là ở Cali) và khi lớn hơn đông hơn, thì chắc chắn có nhiều vấn đề hơn. Và một trong những yếu tố đó là sức “cạnh tranh” về mọi lãnh vực cũng lớn hơn so với ở Úc. Chính vì thế mà dân Việt mình ở Úc lộ nét “hiền” và “tình cảm” hơn, trong khi dân mình ở Mỹ “căng thẳng” và ít biểu lộ. Còn về khí hậu thì rõ ràng rất đẹp và thích hợp với người Việt, nhưng chỉ mỗi tội là nó “ngược” thôi, vì khi em tránh mùa Đông ở bên Mỹ thì lại gặp ngay mùa Hè ở bên Úc... (cười)

Nguyễn Vi Túy ghi lại

Tro lai dau trang

==========================================

==========================================================



Friday, December 4, 2009

WOW !!!

18/11/2009




Tiến sĩ Long Nguyễn và vợ, bà Kimmy Nguyễn đã hiến tặng 5 triệu đôla cho Trường Ðại học George Mason ở bang Virginia

Một gia đình người Việt tại Mỹ hiến tặng 5 triệu đô la cho trường đại học George Mason ở bang Virginia, Hoa Kỳ.

Khoản tiền do tiến sĩ Long Nguyễn cùng vợ là bà Kimmy Nguyễn sinh sống tại bang Virginia trao tặng đại học công lập George Mason sẽ được dùng để xây dựng tòa cao ốc mang tên Long và Kimmy Nguyễn. Tòa nhà với diện tích trên 16,000 mét vuông khai trương vào đầu học kỳ mùa Thu ở Mỹ là một cơ sở nghiên cứu-giảng dạy có tầm vóc quốc tế của trừơng đại học danh tiếng ở phía Bắc Virginia. Gia đình ông Nguyễn không muốn phát biểu nhiều với báo chí về nghĩa cử cao đẹp này. Nói chuyện với Ban Việt Ngữ đài VOA, bà Kimmy Nguyễn khiêm tốn cho biết lý do mà ông bà đã dành tặng 5 triệu Mỹ kim cho đại học George Mason.

Bà Kimmy Nguyễn cho biết: “Vì trường này ở khu vực chúng tôi sinh sống bao nhiêu năm nay, phía bắc Virginia . Thứ hai, như anh Long chồng tôi có nói, là trường này quan trọng đối với chuyện học hành của con em của mình sau này nữa. Điều này đối với chúng tôi rất quan trọng. Hơn nữa, việc làm này tốt, thể hiện lòng biết ơn của mình đối với nứơc Mỹ, nơi đã cho mình nhiều cơ hội thành công. Mình chỉ muốn nói rằng mình muốn bày tỏ lòng tri ân không chỉ của mình mà của những ngừơi Việt Nam sống trên nứơc Mỹ được nhiều cơ hội, mà chuyện học thì quan trọng nhất đối với tất cả mọi người. Đó là lý do vì sao chúng tôi quyết định như vậy.”

Trên trang web của trường George Mason có đăng lời cảm ơn của Chủ tịch Alan Merten ghi nhận sự cống hiến to lớn của gia đình Tiến sĩ Nguyễn dành cho trường nói riêng và cho miền Bắc bang Virginia nói chung.

Doanh nhân Long Nguyễn là người sáng lập và là Tổng giám đốc công ty Pragmatics có trụ sở tại thành phố McLean, bang Virginia . Được thành lập từ năm 1985, với 500 nhân viên, Pragmatics hiện là công ty cung cấp giải pháp công nghệ thông tin hàng đầu.

Tiến sĩ Long Nguyễn đến Mỹ du học năm 1960, tốt nghiệp cử nhân và thạc sĩ ngành vật lý trứơc khi lấy bằng tiến sĩ về điện toán. Ông từng tham gia giảng dạy tại một số trường đại học ở Hoa Kỳ, trong đó có đại học Georgetown ở thủ đô Washington .

Ông Long còn được biết đến như một ngừơi tích cực trong các công tác từ thiện vì cộng đồng. Ông là người thành lập quỹ hỗ trợ các nạn nhân trong vụ khủng bố 911 và trong trận bão Katrina tại Mỹ.





Tro ve dau trang

==========================================

====================================================







========================================

Hình ảnh Người Hùng
trại tù Z30 tại Hàm Tân năm 1984

http://lechiendongde.blogspot.com/2009/11/thanksgiving-2010.html





THIẾU TÁ ÐỘC CƯỚC LÊ HỮU CƯƠNG


Câu chuyện sau cùng xin nói về người tù cải tạo Lê Hữu Cương, khóa 16 võ bị Ðà Lạt, quận trưởng Củ Chi. Số là ngay từ đầu năm 1985 tình cờ chúng tôi gặp được một anh phóng viên Hoa Kỳ tặng cho video tape quay phóng sự Saigon từ 1984, trong đó có những đoạn hết sức đặc biệt. Câu chuyện một phi công cựu tù, mới được tự do có mở tiệm bán đồ nhậu tại Saigon. Ðối thoại bằng Anh ngữ. Xin hãy tưởng tượng lúc đó là năm 1985, chúng tôi coi phim mà lòng dạ nôn nao. Xúc động dâng lên khóe mắt. Anh em cùng ngồi xem mà mặt mũi ai nấy hết sức căng thẳng. Cho đến nay chúng tôi vẫn không biết anh phi công này là ai.

Thiếu tá Lê Hữu Cương, khóa 16 Võ bị Dalat, Quận trưởng Củ Chi.Hình do IRCC cung cấp
Một đoạn khác, quay tại trại tù Z,23D tại Hàm Tân. Trại tù khang trang sạch sẽ và rất ít người. Ai mà chẳng biết là cộng sản đã cho dọn dẹp và lùa tù đi làm, chỉ còn lại cả trại trống vắng. Phóng viên quay phim và anh chàng làm phóng sự đi cùng một thông dịch viên. Ban văn nghệ của trại được giới thiệu hát một bài. Khán giả duy nhất là anh phóng viên Mỹ. Nhạc trưởng là ca sĩ chính nét mặt hết sức đau khổ và cam chịu. Ông trả lời cấp bậc là thiếu tá, đã ở trại này nhiều năm. Dường như cũng từ Nam Hà chuyển về. Một đoạn khác là cảnh tù “cải tạo” được vợ con lên thăm. Xin lưu ý đây là thời điểm của năm 1984 ở trại tù miền Nam và cảnh này được trình diễn cho báo Mỹ quay phim. Tuy nhiên nếu lưu ý vẫn nhìn ra được những nỗi đoạn trường. Sau cùng, chúng tôi được xem đoạn phim đặc biệt. Một tù cải tạo cụt chân ngồi cầm cặp mắt kiếng. Mắt anh rất sáng và dáng ngồi bình thản. Gần như bất chợt, anh phóng viên hỏi bằng anh ngữ và người tù trả lời trực tiếp cũng bằng anh ngữ. Anh cấp bậc gì? Thiếu tá. Anh có đủ ăn không? Có được ăn, nhưng biết thế nào là đủ. Người tù hỏi ngược lại? Phóng viên Mỹ nói: Có phải người công an này đứng đây nên anh không trả lời? (Ðến đây phóng viên ra hiệu yêu cầu quản giáo đi ra). Không đủ ăn phải không ? Not enough? Trả lời, Yes, not enough. Anh có điều gì nhắn gởi với tổng thống Reagan không? Tôi muốn được tự do. Tôi muốn rằng thế giới tự do cứu chúng tôi.. Cho chúng tôi được tự do càng sớm càng tốt. Máy quay phim chiếu xuống bàn tay cầm mắt kiếng.. Rồi chiếu lên khuôn mặt người tù với ánh mắt ngời sáng như ánh thép trong ngục tù. Chúng tôi bị ánh mắt này theo đuổi trong nhiều năm. Suốt 20 năm, từ 1985 đến 2005 đã có ý hỏi thăm về người thiếu tá cụt chân này là ai, còn sống hay đã chết. Năm 2005 Asia quay video tại Hoa Thịnh Ðốn kỷ niệm 30 năm biệt xứ, chúng tôi có cơ hội giới thiệu dự án viện Bảo Tàng và đồng thời có chiếu đoạn phim này trong phần tài liệu. Tiếc thay, dù đã có hàng chục ngàn khán giả nhưng vẫn không ai nhận ra người tù bất khuất. Mãi đến năm 2007 vừa qua, chúng tôi tìm được tin tức thì nhân chứng không còn nữa. Người đó là thiếu tá Lê Hữu Cương, khóa 16 võ bị, mới ra trường đã bị thương với cấp bậc trung úy. Anh bị cưa một chân nhưng tiếp tục tại ngũ. Tốt nghiệp chỉ huy tham mưu và học xong lớp quân chánh thì về làm quận trưởng Củ Chi. Ông là một trong số rất hiếm hoi các sỹ quan cấp tá, mất một chân mà vẫn còn làm chi khu trưởng tại vùng đất dữ nhất của miền Ðông Nam phần. Sau 1975 ông đã bị tù, giải ra Bắc, rồi đưa về miền Nam và tình cờ gặp phóng viên Mỹ tại Hàm Tân. Thiếu tá Cương HO đến Hoa Kỳ đúng ngày 4/7/1991 và cư ngụ tại Orange County. Trong suốt thời gian dài trên 10 năm sống tại miền Nam Cali, Lê Hữu Cương đã sinh hoạt với giới văn nghệ, báo chí, nhưng chính ông và anh em cũng chẳng ai được xem đoạn phim quay trong tù mà ông đóng vai chính. Năm 2000, Lê Hữu Cương viết hồi ký về cuộc đời có kể lại đoạn được hỏi chuyện trong tù bởi phái đoàn Mỹ. Trong cuốn tự chuyện này, chúng tôi mới được đọc qua đã thấy được hai điều phải ghi lại, Lê Hữu Cương sinh trưởng tại Huế và đã gặp thảm kịch đau thương khi mẹ và ba em gái của ông bị cộng sản giết trong kỳ Mậu Thân. Câu chuyện thứ hai cần phải ghi lại là tinh thần tương trợ hết sức hào hùng của các cựu sinh viên sỹ quan Ðà Lạt khóa 16 thể hiện trong tù đã giúp cho Lê Hữu Cương, dù chỉ có một chân đã sống còn. Nhưng tiếc thay khi bộ phim Asia phổ biến năm 2005 thì sau đó chúng tôi cũng đã được tin Lê Hữu Cương đã qua đời tại Miền Nam California. Nhân chứng của một trang sử HO không còn nữa. (GC/SJ)

Ðó là lý do chúng tôi viết bài này phổ biến trên báo, đọc bài này trên các chương trình phát thanh và ghi lại các hình ảnh có được trên DVD phát hành ngày quân lực tháng 6 năm 2009.
Xin hãy đọc báo, xin hãy xem hình, xin hãy nghe radio, xin hãy đón coi DVD để thấy rằng lịch sử đã được gom lại như thế nào? Phải được thu hồi như thế nào? Cần được tập trung như thế nào? Trước khi di sản mai một và nhân chứng không còn nữa.

Xin hãy liên lạc về IRCC, Inc. số 1445 Koll Circle, suite 110, San Jose, CA 95112. Tel: 408-392 9923
để có được đoạn phim đối thoại hào hùng duy nhất trong tù của thiếu tá độc cước Lê Hữu Cương, người nhân chứng không còn nữa. Bộ DVD “Chân dung người lính VNCH” của viện Bảo tàng Việt Nam còn có hình ảnh người phi công ngồi hát bản tình ca trên hè phố Sài Gòn ngay từ 1984. Người vợ thăm chồng “cải tạo”, ông nhạc trưởng của ban văn nghệ Hàm Tân ca vang bản nhạc vui với bộ mặt sầu thảm như dao cắt trong lòng. Và sau cùng là hình ảnh người lính vô danh của sư đoàn 3 bộ binh tiêu biểu cho danh hiệu “Can trường trong chiến bại”.

Xin hãy cùng chúng tôi lên đường đi tìm nhân chứng cho thiên anh hùng ca của QLVNCH sau thángTư 1975.




XIN ĐƯỢC CÁM ƠN NGƯỜI

Xin cám ơn những tấm lòng quảng đại
Đã rộng tay đón nhận kẻ khốn cùng
Lại bắt đầu trên mảnh đất tạm dung
Cho mầm sống tái sinh trong đời mới.

Đành là phải hướng lòng theo bước tới
Nhưng vẫn còn cay đắng mối thương tâm
Đang râm rang nỗi nhớ rất âm thầm
Của năm tháng, bể dâu mùa quốc nạn.

Xin cám ơn máu xương thời khinh mạng
Đã bao năm vun xới đất Ông Cha
Máu liệt oanh của trang sử Cộng Hòa
Làm thành lũy ngăn cuồng lưu hồng thủy.

Thân viễn xứ mà hồn nơi cố lý
Núi sông ơi! Đây mấy cõi quan hoài
Ký ức nào còn mang nặng trần ai
Của một thuở đẹp giày saut, áo trận.

Xin cám ơn những đắng cay định phận
Nuôi hùng tâm dẫu nước mất nhà tan
Thân ngục tù, hồn vẫn thênh thang
Thả mơ ước vào khung trời hy vọng.

Cám ơn Người hy sinh cho tôi sống
Dù lất lây trong nghịch cảnh oan khiên
Cám ơn Anh: gương bất khuất, trung kiên
Của kẻ sĩ giữa muôn trùng khổ nhục.

Gom một thoáng hương thừa hạnh phúc
Thành nến hong tâm thức lúc chiêm bao
Xin cám ơn những xương trắng máu đào
Đã tô thắm thời " cổ lai chinh chiến "

Tận đáy lòng mãi vang lời ước nguyện
Nhìn trời quê rực rỡ ánh hồng tươi
Mùa Tạ Ơn xin được cám ơn Người
Nay viễn xứ hẹn ngày mai quang phục.

HUY VĂN
26-11-2009
( Cảm hứng từ đoạn video có hình ảnh của
Thiếu Tá Lê Hữu Cương Khóa 16 Võ Bị )


http://www.youtube. com/user/ toiacvietcong




Nhà văn Lê Hữu Cương giã từ cõi tạm
Friday, September 10, 2004

Westminster, CA.- Thứ Hai ngày 6 Tháng Chín năm 2004, Little Saigon bàng hoàng trước tin ông Lê Hữu Cương vừa giã từ bằng hữu ra đi lúc 2 giờ chiều. Cái chết của ông Lê Hữu Cương gợi buồn và xao xuyến cho nhiều người.

Ông Cương xuất thân khóa 16 trường Võ Bị Ðà Lạt, là một con người văn võ song toàn. Trong quân ngũ, ông Cương đi từ chức vụ thuần túy quân sự sang tới hành chánh. Chức vụ cao nhất của ông là Quận Trưởng Quận Củ Chi, tỉnh Hậu Nghĩa. Dù ông đã mất một phần thân thể rất sớm, mang chân giả từ năm thiếu úy, không làm cản trở bước đường công danh mà ông Cương vẫn kiên trì đeo đuổi. Ông được mệnh danh là vị quận trưởng “nhiệt tâm” đối với công tác bình định quận Củ Chi.

Sau năm 1975, Lê Hữu Cương bị cầm tù cải tạo suốt 13 năm. Một mảnh đời binh nghiệp của ông đã được chính Lê Hữu Cương viết trong cuốn sách “Khúc Quành Ðịnh Mệnh”, xuất bản năm 2000. Tác phẩm thứ hai “Hồn Văn Mệnh Sử” gần hoàn tất thì ông Lê Hữu Cương đã quyết định bỏ cuộc chơi, để lại nhiều tiếc thương. Cái chết của Lê Hữu Cương gây xôn xao trong giới giang hồ, cũng như làm đau lòng cho nhiều người trong thân tộc.

Chúng tôi góp nhặt từng mảnh vụn ngày cuối của Lê Hữu Cương và chia sẻ cùng độc giả như sau:

Ông Nguyễn Công Nghi ở Pomona nhận được điện thoại lúc 5:45 AM. Ðầu dây bên kia là Lê Hữu Cương. Ông Cương nói vừa bỏ thùng gởi cho ông Nghi một lá thơ dài và đầy đủ chi tiết đến các bạn. Gạn hỏi chuyện gì Cương cũng không nói thêm, chỉ cho biết là ông sẽ đi xa. Khi nhận được thơ các bạn sẽ biết rõ hơn.

Ông Trần Minh Huyên ở Westminster nhận coup điện thoại, lúc 6 giờ sáng Thứ Hai 6 Tháng Chín. Bằng giọng rất bình tĩnh, ông Cương nói, trong vòng một giờ đồng hồ nữa thì ông sẽ không còn nữa. Ông muốn mượn coup điện thoại cuối cùng này để gởi lời tạm biệt đến tất cả anh em. Nghe giọng rất cương quyết và bình thản, ông Huyên biết Cương không đùa và cũng không có vẻ bối rối. Ông Huyên khuyên bạn hãy bình tĩnh, đừng làm gì vội vã trong khi đang có chuyện buồn. Ông Cương quả quyết điều ông làm có chuẩn bị và hiện giờ ông rất bình tĩnh. Nói xong Lê Hữu Cương cúp máy và đường dây điện thoại ấy cũng cắt luôn từ đấy. Không còn cách nào để níu kéo bạn, ông Huyên tức khắc báo cho các người bạn khác.

Từ hoang mang tới hoảng hốt, ông Huyên báo cho cảnh sát nơi ông Cương cư ngụ, với hy vọng cảnh sát ngăn chặn kịp. Khoảng một tiếng đồng hồ sau, ông Huyên gọi lại sở cảnh sát, ông bàng hoàng hay tin Lê Hữu Cương đã tự thiêu tại nhà ở Los Angeles. Sở Cứu Hỏa đã tới dập tắt ngọn lửa. Ông Cương bị phỏng cháy bằng xăng đến 80%. Tới bệnh viện cấp cứu nhưng lúc 2 giờ chiều ngày 6 Tháng Chín thì Lê Hữu Cương đã trút sạch nợ trần. Căn nhà ông cư ngụ cho đến 2 tuần trước, ở Los Angeles đã bị cháy đến 75%. Cảnh sát và sở cứu hỏa niêm phong đống tro tàn để điều tra thêm chi tiết.

Bằng hữu của Lê Hữu Cương rất xúc động trước tin bạn bỏ cuộc chơi. Ðồng môn võ bị họp mặt, chuẩn bị sẵn sàng để tiếp tay việc chung sự. Bạn giang hồ như Nguyễn Công Nghi, Trần Minh Huyên, Hoàng Sỹ, Nguyễn Chí Hòa, Phạm Trọng Phúc liên tục gọi điện thoại cho bà Phạm Thị Tuyết, vợ Lê Hữu Cương, nhưng điện thoại đã cháy theo căn nhà nên không có phương tiện nào khác liên lạc với bà Tuyết.

Ông Cương có ba người con với bà vợ trước, các cháu được tin dữ, có liên lạc với sở cảnh sát để lập thủ tục lãnh xác ông về mai táng, nhưng thủ tục chưa hoàn tất.

Vài người bạn cho biết Lê Hữu Cương đã rời căn nhà ở Los Angeles gần 2 tuần, dọn về ở trọ trong một căn phòng ở Little Saigon. Sáng Thứ Tư ngày 8 Tháng Chín ông Huyên gọi tôi đến quan sát căn phòng trọ của Cương, để nhận lại những di vật của ông. Căn phòng nhỏ ông share chỉ có một tấm nệm làm chỗ ngủ dưới sàn, một cái bàn làm việc và ít đồ dùng lặt vặt. Vào căn phòng này chúng tôi mới hay ý định bỏ cuộc của Cương đã có từ lúc rời nhà xuống đây.

Một tấm hình thân mẫu Lê Hữu Cương. Trên bàn có nhiều mẩu giấy ghi note cho bà Tuyết, chủ nhà và các bạn khác. Một mẩu giấy ghi:

“Tuyết em,

Anh đã mang biếu bộ computer và chiếc TV cho bạn anh rồi kể cả chiếc máy Sony (Radio-Cassette). Viết để em khỏi thắc mắc về một số đồ làm việc của anh đã không còn ở đây nữa. Anh Lê Hữu Cương. Sept - 04”.

Trên tờ giấy khác ông Cương viết cho chủ nhà:

Mọi vật dụng của anh Lê Hữu Cương trong phòng này, nhờ em trao lại cho vợ anh là bà P.T. Tuyết, số nhà XXX, điện thoại... Los Angeles

Trường hợp vợ tôi là Tuyết không đến nhận thì hai cháu trao lại cho ông Trần Minh Huyên hoặc ông Nguyễn Công Nghi, điện thoại số...

Chào từ biệt hai cháu về sự ra đi đột ngột của chú.

Trên trang lịch bóc, ngày 6 Tháng Chín, có viết hàng chữ đậm “RA ÐI MUÔN THUỞ”.

Ông Hoàng Sỹ, bạn Lê Hữu Cương, cho biết, tại quán Café Factory, sáng Chủ Nhật ngày 4 Tháng Chín, Cương khoe đã dọn xuống Little Saigon và rất tiếc chưa hoàn tất cuốn sách thứ hai. Cương nói, sáng Thứ Hai sẽ mang một ít đồ về trả cho bà Tuyết và có thể phải đi xa.

Hai ngày Thứ Bảy, Chủ Nhật Lê Hữu Cương vẫn vui vẻ chuyện trò với chúng tôi ngoài Café Factory. Nguyễn Chí Hòa ngồi với tôi tại bàn bên cạnh thì Cương ngoắc ra ngoài nói chuyện riêng. Lê Hữu Cương ngập ngừng không nói hết câu, rồi xin số điện thoại của Hòa để gọi cho anh sau. Cương có gọi điện thoại cho Nguyễn Chí Hòa nhưng gọi về số nhà cũ, con gái của Hòa nói bác Cương nhắn, nhưng lúc ấy Cương đã cháy.

Người nôn nóng hơn cả là ông Nguyễn Công Nghi, ngóng lá thơ của Lê Hữu Cương từng giờ từng phút. Ông biết thơ vẫn phát vào buổi xế chiều, nhưng từ trưa ông Nghi không ra khỏi nhà, ngồi chờ lá thơ cuối cùng của bạn Lê Hữu Cương. Ðúng 3 giờ 45 phút người phát thơ tới, ông Nghi bay ra chộp lấy. Nỗi xúc động kèm theo sự hồi hộp, ông Nghi vừa xé thư vừa rươm rướm nước mắt.

Nét chữ đều và bình tĩnh (xin xem phóng ảnh một vài đoạn):

9/3/04 Westminster

Bạn Nguyễn Công Nghị và các bạn Huyên, Sỹ, Chí Hòa, Phúc, Ð.B. Huy, P.X. Tập, Trần Văn Ngọc cùng toàn thể những bạn bè quen biết xưa nay. Các anh Ðặng Ðức Thắng, V.L. Mai, Rồng cùng toàn thể các đàn anh quý trọng xưa nay - Các bạn khóa 16/ TVBQGVN kính mến.

Lá thư tuyệt mạng này sẽ đến với các bạn, các anh như một lời tạ từ miên viễn của Lê Hữu Cương trước khi đi về bên kia thế giới - Tôi chọn con đường ra đi mất dạng bằng lửa đốt - Thân xác hóa thành tro than như Chúa đã nói “Bụi cát sẽ trở về với cát bụi” - Con đường tôi chọn để trở về là lửa - Bởi thân xác tôi đến nay nhuốm đầy căn bệnh khó chữa - Bởi tôi cô đơn, bởi tôi muốn như thế - Sống thêm một vài năm đầy bệnh hoạn nào có ích gì, thà chết đi cho khỏi phải đau đớn về cả hai mặt tinh thần thể xác và vật chất - Ðời này sự sống thì rất quý, tôi thấu triệt điều đó, nhưng sự chịu đựng của tôi đã quá hạn kỳ - Tôi cụt chân chịu đựng suốt 42 năm trời - Tôi ở tù gần 13 năm, người cộng sản làm khổ tôi nhiều lắm.- Tôi đui hai con mắt, mổ rồi nhưng không hoàn hảo, tôi rụng hết răng không còn ăn ngon, tôi điếc hai tai không còn nghe thấy, ruột tôi bị bướu ung thư, bao tử tôi bị loét bầy nhầy, mạch tim tôi lúc ngừng lúc đập, da thịt tôi mỗi ngày càng thâm đen đi đến chỗ dị hình dị tướng - Sống thêm nữa để làm gì khi thân thể tôi đã có triệu chứng hủy diệt - Sống thêm để làm gì khi tinh thần tôi xuống tới vực thẳm u tối - Ðã biết được những điều trên một cách chính xác, thế tại sao không can đảm cưỡi lửa mà đi - Về bên kia thế giới biết là xa cách các anh, các bạn, nhưng tôi nghĩ là tôi sẽ được sống trong tâm khảm của bạn bè, đàn anh, đồng môn mãi mãi.

Tôi đã làm tròn trách nhiệm của một chiến sỹ giữ nước - Tôi đã sống trọn vẹn với mọi người trong đầy ắp tình thương và sự kính trọng - Thế là đủ lắm rồi và cũng không mong gì hơn - Khi tôi chết bạn Nghi và các bạn nào còn yêu quý tôi, các đàn anh nào còn thương tôi hãy tiếp tay với vợ tôi là P.T. Tuyết, địa chỉ XXX, điện thoại (tòa soạn tự ý không nêu địa chỉ và điện thoại người còn sống), để chôn tôi trên nghĩa trang đồi hồng mà vợ tôi đã mua lỗ huyệt sẵn rồi. Nếu có hao tốn tiền bạc nhờ bạn Nghi, bạn Ngọc, Bạn Sỹ, bạn Huyên, bạn Hòa, bạn Khôi, bạn Thiên quyên góp kẻ nhiều người ít để tiếp tay với vợ tôi chôn tôi.

Tôi xác nhận để mọi người khỏi nghi ngờ về vợ tôi là P.T. Tuyết, người tài giỏi, một trợ tá đắc lực của tôi trong sự nghiệp văn chương, văn học, mà tôi đã và đang dự tính thực hiện trong quá khứ và cho tương lai. Tuyết rất tốt với tôi nhưng tôi bệnh quá, đủ thứ bệnh nên tôi phải tự xa vợ tôi có thế thôi. Tôi không muốn nói nhiều hơn nữa và chỉ xin các bạn, đàn anh hãy đối xử tốt với Tuyết, bởi Tuyết đã đối xử rất tốt đối với tôi khi đang còn sống bên nhau - Có thế thôi.

(Phần còn lại của lá thơ tuyệt mệnh là những lời nhắn gởi về những việc làm mà Lê Hữu Cương chưa hoàn tất.)

Kính chào trong tương kính,

Lê Hữu Cương.

Lá thơ tuyệt mạng Lê Hữu Cương viết, đề ngày 3 Tháng Chín, sau đó anh vẫn ra quán Café Factory với bạn hữu hai ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật, bàn chuyện văn hóa nghệ thuật với các bạn. Ðến sáng Thứ Hai ngày 6 Tháng Chín, Lê Hữu Cương mới đem thơ đi gởi cho ông Nguyễn Công Nghi và gọi điện thoại từ giã ông Trần Minh Huyên.

Lê Hữu Cương quả thật là một người gan lỳ, anh có 96 tiếng đồng hồ để thay đổi tư tưởng, nhưng quyết định ấy anh đã giữ và thi hành đúng như lá thư tuyệt mệnh gởi cho bằng hữu.

Lá thơ được sao chép ra hàng trăm bản chuyền tay nhau ở nhiều quán cà phê. Người nào cũng xin một bản để bùi ngùi thương cho phần số của bạn Lê Hữu Cương. Căn cứ theo lá thư và mọi sự được chuẩn bị cho chuyến đi rất chu đáo và hoàn toàn bình tĩnh. Bạn chúng ta đã ra đi với sự toan tính đầy lý trí chứ không vì bốc đồng hay phẫn nộ nhất thời.

Trước sự ra đi của Lê Hữu Cương, bằng hữu tiếc thương ông nhiều lắm. Tất cả đều muốn chia sẻ một chút gánh nặng, một phần xót xa cho thân phận người bạn xấu số. Sinh thời ông Lê Hữu Cương sống rất hùng và chí tình với anh em, khi chết ông vẫn chứng tỏ rất can đảm, do đó ông rất xứng đáng để có một đám tang trong thâm tình.

Tất cả bằng hữu đều nóng lòng muốn biết tang gia sẽ chuẩn bị buổi tiễn đưa anh Cương ra sao, tất cả đều muốn có cơ hội tiễn chân anh lần cuối. Chúng tôi biết giờ này chị Tuyết rất bối rối và có nhiều điều phải lo liệu. Vì không còn phương tiện liên lạc với chị Cương chúng tôi mong chị hãy chia sẻ cho anh em bạn hữu của Cương để cùng nhau làm một tang lễ tiễn chân anh cho ấm lòng người đi. Trong thơ tuyệt mạng anh Lê Hữu Cương đã nhắn gởi chúng tôi tiếp tay với chị, do đó xin chị đừng ngần ngại liên lạc với một trong số anh em chúng tôi: Nguyễn Công Nghi số (714) 598-6994; Hoàng Sỹ (714) 493-9417; Nguyễn Chí Hòa (714) 655-8852; CNN (714) 448-9692 để chúng tôi được làm tròn bổn phận đối với người bạn vừa tự ý giã biệt.

Nguyện cầu hương hồn bạn ta tìm được cõi an nhàn hơn chờ ngày chúng ta sẽ cùng về hội tụ.

NGUYỄNGỌCHẤN, CNN
Posted by SQTB K10B/72 THSQ-QLVNCH at 9:08 PM 0 comments



Tro ve dau trang



==============================================


========================================================







Thượng Viện Mỹ phê chuẩn thẩm phán gốc Việt
tka23 post



Jacqueline Hong-Ngoc Nguyen (born in Dalat, South Vietnam 1965)
Bà Jacqueline Nguyễn sang Hoa Kỳ khi 10 tuổi

Thượng Viện Mỹ đã nhất loạt phê chuẩn bà Jacqueline Nguyễn làm thẩm phán liên bang sau khi bà được Tổng thống Obama tiến cử.

Các Thượng Nghị sỹ đã bỏ phiếu với tỷ lệ 97-0 hôm 1/12 và với sự chuẩn thuận này, bà Nguyễn đã trở thành người Mỹ gốc Việt đầu tiên giữ chức thẩm phán liên bang.

Trước phiên bỏ phiếu của các Thượng Nghị sĩ, Ủy ban Tư pháp Thượng viện cũng đã thông qua người được ông Obama tiến cử với 100% số phiếu.

Bà Nguyễn sẽ cùng 24 thẩm phán khác phục vụ tại tòa án ở Quận Trung tâm của Los Angeles, khu được coi là "quận tư pháp liên bang lớn nhất tính theo dân số".

Quận này phục vụ 17 triệu người tại các hạt ở trung và nam California bao gồm Los Angeles, Orange, San Bernardino, Riverside, Ventura, Santa Barbara và San Luis Obispo.



Tổng thống Barack Obama đã tiến cử bà Jacqueline Nguyễn hồi tháng Bẩy năm 2009 sau khi nhận được đề nghị của Thượng Nghị sỹ Dianne Feinstein.

Tại phiên bỏ phiếu của Thượng viện, bà Feinstein, Thượng Nghị sĩ đại diện cho California, được dẫn lời:

Thẩm phán Nguyễn sinh ra ở Nam Việt Nam. Bà tới đất nước này khi 10 tuổi trong những ngày cuối của cuộc chiến Việt Nam.



Thượng Nghị sỹ Dianne Feinstein

"Thẩm phán Nguyễn là thẩm phán từng trải với thành tích cả với tư cách là thẩm phán và là công tố viên liên bang.

"Thẩm phán Nguyễn sinh ra ở Nam Việt Nam. Bà tới đất nước này khi 10 tuổi trong những ngày cuối của cuộc chiến Việt Nam.

"Gia đình bà sống vài tháng trong trại tị nạn ở Camp Pendleton tại San Diego trước khi tới sống ở khu La Crescenta ở Los Angeles. Bà nhập tịch Hoa Kỳ năm 1984.



"Bố mẹ của Thẩm phán Nguyễn đã phải làm hai, ba việc một lúc ở Los Angeles và thẩm phán Nguyễn cùng các anh chị em cùng làm việc với bố mẹ - từ lau dọn phòng khám nha khoa tới gọt vỏ và cắt táo cho một công ty làm bánh và cuối cùng là quản lý cửa hàng bánh rán mà bố mẹ họ đã mua và sở hữu."

Cùng trường Tổng thống



Bà Nguyễn học trường Occidental College với ông Obama nhưng ông rời trường này khi bà vào học

Báo Daily Journal, tờ báo được coi là báo pháp luật lớn nhất ở California cũng có bài dài ba trang về bà Nguyễn.

Daily Journal nói bà được các đồng nghiệp coi là người có "sự kết hợp độc đáo của tính cách tuyệt vời và đầu óc sắc bén".

Bà Nguyễn học bốn năm tại trường Occidental College, trường mà Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama từng học một năm.

Tại đây bà được học bổng bốn năm và biên tập tạp chí văn học của trường.

Những tác phẩm yêu thích của bà là "The Sound and the Fury" ("Âm thanh và Cuồng nộ") của William Faulkner và "The Joy Luck Club" ("Phúc Lạc Hội") của Amy Tan.

Sau Occidental College, bà theo học luật tại Đại học California ở Los Angeles.

Những người cùng làm việc với bà nói bà luôn tỏ ra "tĩnh tâm khi gặp sức ép" và luôn sẵn sàng lắng nghe cả hai phía của một tranh luận.

Người ta cũng nói khi xử án bà không ngại tìm hiểu thật kỹ vụ việc để đi tới quyết định hợp lý.

Là một người di dân, bà cũng hiểu được sự rắc rối của hệ thống pháp luật đối với dân nhập cư vào Mỹ và cố gắng giải thích để những người phải vào chốn công đường hiểu những gì họ sẽ trải qua.

Daily Journal nói bà Nguyễn biết gia đình bà đang di tản khi được máy bay chở đi khỏi Sài Gòn và bà sợ nhất là bị chia cách với bố mẹ và năm anh chị em.

Bố của bà là một sĩ quan trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa.

Bà Nguyễn có chồng, ông Pio S. Kim là một trợ lý công tố viên trưởng, một con trai 10 tuổi và con gái 8 tuổi.


=======================================
=============================================

Thursday, December 3, 2009

Kẻ Bán Ải Nam Quan và Km Zéro Ô Nhục!

Ô NHỤC ẢI NAM QUAN!



http://www.vietvungvinh.com/Portal.asp?goto=VietNam/2009/20091202_03.htm

=============================================================================
****

OBAMA LOAN BÁO CHIẾN LƯỢC AFGHANISTAN

“TĂNG QUÂN SAU 18 THÁNG RÚT QUÂN”



tka23 post



Hồi tháng 8 vừa rồi đại tướng Stanley McChrystal, tư lệnh lực lượng quân sự Mỹ và NATO tại Afghanistan, xin tổng thống Hoakỳ, Barack Obama cho thêm 40 ngàn quân để đạt chiến thắng tại đây, trong đó có đề cập tới việc gia tăng huấn luyện binh sĩ cảnh sát Afghanistan, để dần dần trao trách nhiệm bảo vệ an ninh lãnh thổ lại cho các binh sĩ địa phương.

Sau nhiều cuộc họp kéo dài với các cố vấn An Ninh Quốc Gia, chiều hôm nay, 01/12/2009, Tổng Thống Hoakỳ Barack Obama, trong bài diễn thuyết tại Học Viện Quốc Phòng West Point ở

New York, được truyền hình toàn quốc, đã chính thức loan báo về chiến lược mới của Mỹ tại chiến trường Afghanistan: Tăng thêm 30 ngàn quân tại nước này. Đồng thời cũng vạch ra cách tiếp cận của Mỹ trong việc rút quân, và kêu gọi đồng minh tăng viện.




Mở đầu TT. Obama nhấn mạnh về việc Hoakỳ có mặt tại Afghanistan bởi vì các cuộc tấn công ngày 11/09/2001 của tổ chức khủng bố quốc tế al-Qaeda vào nước Mỹ. Ông nói: “Căn cứ địa hoạt động của al-Qaeda là tại Afghanistan, nơi chúng được Taliban hỗ trợ - đây là một phong trào tàn bạo, khủng bố và cực đoan”. Hiện nay, theo ông: “Dần dần, Taliban đang chiếm quyền kiểm soát nhiều nơi tại Afghanistan , trong khi tiến hành các hoạt động khủng bố gây thiệt hại nặng nề chống lại người dân Pakistan ”. Ông nhận định: “Chúng ta chưa mất Afghanistan , tuy nước này đã phải bước lùi trong một vài năm nay”. Và rằng: “Quân Mỹ đang không có đủ trợ giúp để huấn luyện lực lượng an ninh điạ phương, nhằm bảo vệ người dân một cách tốt hơn’’. Nên: “Tôi đã quyết định là vì lợi ích quốc gia của chúng ta, tôi sẽ điều thêm 30.000 quân Mỹ tới Afghanistan ”. “Sau 18 tháng, quân lính của chúng ta sẽ bắt đầu trở về nhà”.





rước khi TT. Obama tuyên bố tăng quân tại Afghanistan , nhiều nhà lập pháp Dân Chủ và Cộng Hòa đã thẳng thắn lên tiếng phản đối. Thượng nghị sĩ Dân Chủ, Russell Feingold, bang Wisconsin nói rằng: “Gửi binh sĩ Mỹ tăng viện thêm cho Afghanistan sẽ là một sai lầm nghiêm trọng, có thể càng làm cho nước Pakistan láng giềng thêm bất ổn”. Ông đe dọa: “Quốc hội Mỹ có thể có hành động nếu TT. Obama loan báo gia tăng đáng kể quân số tại Afghanistan ”. “Hiển nhiên là hành động đó bao gồm việc không cho phép chi tiền cho binh sĩ tăng viện”. Ngược lại, Thượng nghị sĩ Cộng Hòa, John McCaine, bang Arizona mạnh mẽ ủng hộ việc tăng quân tại Afghanistan và nhận định về thời hạn rút quân rằng: “Theo tôi thì tuỳ ở tình thế rồi mới định việc rút quân. Muốn thắng được kẻ thù ta phải đánh gục ý chí của đối phương, chứ đừng loan báo thời hạn rút lui”. Hiện nay đang có gần 110.000 binh sĩ trong các lực lượng đa quốc gia tham chiến tại Afghanistan, trong đó có 68.000 binh sĩ Mỹ. Với 30.000 sắp tăng viện, binh sĩ Mỹ và NATO tại đây đã đạt tới con số ngang với số quân đội của Mỹ ở chiến trường Iraq, khi tình hình an ninh ở đây gặp khó khăn vào cuối thời TT Bush. Lúc ấy dư luận Mỹ cũng đòi quân Mỹ phải lập tức rút khỏi Iraq, Nhưng với đợt tăng quân cuối cùng của chính phủ Bush, quân đội Mỹ đã làm chủ được tình thế, chế độ Dân Chủ Iraq được củng cố, binh lính điạ phương dần dần thay thế quân đội Mỹ. Chính phủ Mỹ đã có thể chính thức công bố thời hạn rút quân Mỹ ra khỏi Iraq. Tuy Iraq vẫn còn bị khủng bố ôm bom tự sát gây rối. Nhưng bọn khủng bố không còn đủ sức cướp chính quyền, hay tạo biến cố xung đột tôn giáo tại đây nữa. Nay với đợt tăng quân này ở Afghanistan , liệu chính quyền Obama có thể khởi sự đem quân lính của mình về nhà đúng như dự liệu là 18 tháng sau hay chăng?



Dù 2 năm trở lại đây, chính quyền Kabul đã bị thu hẹp ảnh hưởng trước phe Taliban. Một phần vì Hoakỳ còn vướng bận tại chiến trường Iraq . Phần khác vì chế độ Karzai bị lên án là tham nhũng. Cuộc bầu cử tổng






thống bị coi là có gian lận. Phải bầu lại vòng 2. Nhưng rồi đối thủ tự bỏ cuộc. Ông Karzai được tuyên bố đắc cử. Ông lập tức cam kết diệt hết tham nhũng


Ngoài ra lực lượng Taliban dựa vào hiểm địa tại biên giới Afghanistan và Pakistan để tồn tại và tái bổ sung. Lực lượng Taliban vốn được Tình Báo Pakistan huấn luyện và bảo trợ trong thời chống Liênxô và tranh chấp quyền hành tại Afhanistan. Các bộ tộc Hồi Giáo cực đoan của Pakistan trong vùng, hết mình hậu thuẩn cho Taliban và al-Qaeda. Thế nên muốn giải quyết cuộc chiến Afghanistan thì phải tìm được sự hợp đồng tác chiến giữa Mỹ với chính phủ và quân đội Pakistan . Đến giờ này thì viện trợ quân sự Mỹ cho Pakistan đã được ký kết. Quân đội Pakistan đã mở nhiều chiến dịch truy quét khủng bố và Taliban trong vùng biên giới Pakistan . Chính nhờ vậy, mà chiến lược mới của tổng thống Mỹ, Obama về Afghanitan có nhiều triển vọng đạt được. Nếu thất bại thì Phong Trào Khủng Bố Hồi Giáo Quốc Tế Cực Đoan sẽ tràn ngập Pakistan , đe dọa an ninh Ấn Độ và cả Trungcộng nữa.



Sau cuộc chiến quái quỷ ở Việtnam, người Mỹ mỗi khi thấy quân đội của mình tham chiến hơi lâu ngày tại một chiến trường hải ngoại nào đó, thì liền nghĩ ngay tới “ác mộng” chiến tranh Việtnam. Thực ra đối với nước Mỹ, thì cuộc chiến Việtnam đã là ‘vô tiền khoáng hậu’ rồi, sẽ chẳng bao giờ tái diễn lần thứ hai nữa. Vì cuộc chiến quái gở Việtnam, tuy lính Mỹ cùng lính Việtnam đánh nhau với lính Việtcộng trên đất Việt, nhưng không phải để giải quyết vấn đề của Việtnam cho Việtnam. Nên họ đã bỏ một nửa nước Việtnam cho Việtcộng thống nhất, tạo cơ hội cho Liênxô và Trungcộng xung đột nhau, lâm thế huynh đệ tương tàn, xé nát khối Cộng Sản Quốc Tế, khiến Liênxô tan rã, Trungcộng theo đuôi Mỹ làm kinh tế Tư Bản.

Nay thì Mỹ lại lừng lững trở lại Việtnam mang theo chiến lược toàn cầu “ Nước Mỹ Đã Trở Lại Á Châu”, trước khí thế hung hăng bành trướng của Bắckinh, khiến Khối ASEAN “hoan nghênh sự quan tâm trở lại của Mỹ đối với vùng Đông Nam Á”. Tuy tình hình Việtnam và Asean còn nhiều khó khăn, trắc trở. Nhưng sớm muộn gì các nước trong vùng cũng phải Dân Chủ Hoá chế độ để đủ sức phát triển kinh tế, tự phòng thủ, ngăn bành trướng, nhằm hội nhập với tiến trình toàn cầu hóa.



Hai cuộc chiến tại Iraq và Afghanistan, ngoài với danh nghĩa là Chống Khủng Bố Toàn Cầu, nước Mỹ phải giải quyết trực tiếp các vấn đề của 2 nước đó cho chính hai nước đó, chứ không dùng các cuộc chiến ấy vào mục đích giải quyềt các vấn đề tranh chấp quốc tế nào khác như cuộc chiến quái ác Việtnam. Vì Khủng Bố là phong trào chiến đấu “đến chết” chứ không có thương thuyết, thương lượng, thoả hiệp. Nên Mỹ và thế giới diệt được đến đâu thì diệt. Với kinh nghiệm ở Iraq thì phong trào Khủng Bố Quốc Tế đã bị vô hiệu hóa bởi nền Dân Chủ của người Iraq . Tổng thống Obama cũng không thể làm khác được, cho dù phe Dân Chủ của ông có bị mất nhiều ghế Dân Biểu, Nghị Sĩ trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ cũng đành.

Lý đại Nguyên

Little Saigon ngày 01/12/2009.

Tro ve dau trang

======================================

===================================================

Wednesday, December 2, 2009

ĐÂY ! VIỆT THƯỜNG và NGHĨA ĐỊA Z30D

Những ai muốn biết về Việt Thường - ít ra là chân dung - xin nhìn kỹ trong hình lúc tên cán cộng giới thiệu Thư viện của trại tẩy não thuộc phân trại K1/ Z30D.

Việt Thường Trần hồng Văn tức nhà báo Trọng Kính /Báo Độc Lập/ Bắc Việt trước 1975.
Sau thời gian " dưỡng sức " tại nhà đá lạnh buốt và tanh hôi như " mồ mả ba đình " ngay sau khu Hội trường, T.H.Văn được " khoan hồng " với đôi chân tong teo và " tê liệt theo chỉ thị " được Trại " quan tâm chăm sóc " kéo dãn chân ra, nắn gân cho cứng lại và " điều " về làm cán bộ quản thủ thư viện phân trại K1 này đây.

Sau đây, xin nói đôi điều về cái " nghĩa địa tư tưởng " Z30D-K1 này.

1 - Với khối óc man rợ của cộng sản, TÙ NHÂN được trấn áp siết cổ theo 2 " chế độ " :
- Tù giam giữ ( có án và có ngày về, không bị đọa đày lao động khổ sai như khám Chí Hòa dưới ám số T30, số 4 Phan đăng Lưu - Bà Chiểu là T20, trại Tế bần là T50 ...đây cũng là nơi L.sư Hoàng duy Hùng từng bị cõng vào đây thời gian ngắn/ khám C.H )
- Tù tập trung cải tạo không giam giữ như tại phân trại K1/ Z30D ( Trại Thủ Đức dưới ám số Z30D gồm 3 phân trại K1,K2, K3 - mà K1 là hắc ám nhất, cũng như trong hệ thống Z30 trực tiếp từ bộ Nội vụ c.s, thì Z30D là trại " điển hình kiểu mẫu " cả về phương diện trấn áp lẫn khoe khoang với thế giới tự do...khi cần ) trong đoạn phim ngắn nầy. Với bản án do cái gọi là Viện Kiểm Sát Nhân Dân Thành phố, mỗi tù nhân phải ký một " hợp đồng " với mốc thời gian 3 năm để " được cải tạo " thành người tốt thông qua lao động " sản xuất của cải vật chất " cho chúng. Dĩ nhiên, sau 3 năm phải ký tiếp ( trò lừa muôn thuở của c.s mà, vì không ai định nghĩa được thế nào là lao động tốt - cải tạo tốt - để được khoan hồng ) như chúng luôn mồm nói " cải tạo là tù rục xương " .

2 - Dãy nhà xây dựng kiên cố đó do công sức bị vắt kiệt của tù mà có, tên cán cộng giới thiệu một trong 2 buồng giam thuộc 2 đội kiên giam ( đội 1 và 2 kiên giam - là thành phần " cực kỳ phản động " coi bác Hồ như cục " cứt mũi " cần phải ...hỉ ra . Họ - trong số tù từ các trại Nam Hà, Thanh Nghệ Tĩnh ngoài Bắc về năm 1981, đội 3 và 4 là đội kỷ luật - tù chính trị chống phá ...bác Hồ ) Từ 4 đội " siết cổ " nầy, đã nẩy sinh một số bọ hung đoái công chuộc tội theo hợp đồng ngắn hạn/ dài hạn - ngay cả được đưa về đội Nông nghiệp, đội rau xanh, đội xây dựng .....( làm binh - địch vận ), hoặc ân huệ lớn hơn, phải tiếp tục công tác mật khi ra khỏi trại, hay được " bố trí " xuất ngoại ( làm ngoại vận ). Tuy nhiên không loại trừ thành phần " bọ hung tự nguyện " như tên thiếu tá mất tư cách Cung củ đậu - nay ở Nam Cali - thành phần " ác ôn " trong Ban Tự Quản K1 - phụ trách Thăm nuôi. Hắn phạm nhiều tội với Anh Em tù, và cũng từng bị nhiều anh em cự nự, trong đó có Nguyễn phúc Liên Đàm/ đội phó đ.34 về tội dùng đũa ngoáy từ hũ mắm ruốc sang hũ tương chao tại phòng khám xét trước khi cho nhập trại ( Liên Đàm ăn chay phải nếm mắm ruốc) / mục đích tìm tiền giấu trong đó, nếu có tiền - hắn thủ luôn.( đừng lầm với Trần thế Cung - cũng ở Nam Cali - phụ trách thăm nuôi K3 nhưng Anh nầy có tư cách hơn, nên may mắn không bị tróc nã như Cung củ đậu. Đêm Vùng dậy của cả 3K, dịp Tết âm lịch - năm 1981 - toàn trại tróc nã đám bọ hung nầy -để vực dậy bước chân dũng sĩ của Quân Dân VNCH bị đám bọ hung tự nguyện " dạy " cho cán cộng cách xiềng chân và óc tù nhân lại, thì Cung củ đậu trốn biệt trong khi một số bọ hung tự nguyện khác bị ăn đòn khá nặng.

3 - Nhà Thăm Nuôi và Nhà Hạnh Phúc được xây sau cùng, gần cổng trại, (và nằm về phía trái nếu đi từ quốc lộ số 1 vào ) . Nhà Thăm nuôi như đã được đề cập phía dưới, xin miễn dài dòng. Riêng Nhà Hạnh Phúc sát với Nhà Thăm nuôi, là " phần thưởng cho " bọ hung tự nguyện " trong công tác Binh -Địch vận, một thứ nội gián có điều kiện. Qua miếng mỡ nhử mồi đó ( hình ảnh trong phim là có thật - xin cứ hỏi Cung củ đậu xem hắn được bao nhiêu lần như thế trước khi bị vợ hờ từ giã...thì rõ - mỗi lần thăm nuôi được ngủ lại trong Nhà Hạnh Phúc nầy từ 24 giờ và tối đa 3 ngày tùy công trạng bọ hung ) cũng đã có một số con nhạn lạc đàn sa lưới " bọ hung tự nguyện ". Ngày đại hội bọ hung vừa qua tại Hà nội, ít lắm thì tại San Jose cũng đã có một bọ hung luật sư làm đại biểu. Trong chiến lược thì giống nhau, nhưng chiến thuật thì phải uyển chuyển, một khi " sinh tử phù " đã cấy xong thì đảng cướp ngồi rung đùi chờ thu hoạch, vấn đề là thời gian thôi, mật ngọt chết ruồi mà.

4 – Riêng anh em ở đội văn nghệ thì – trong phim – lòi ra cái lố bịch sống sượng thum thủm mùi….gian. Đừng quên rằng, “ tiếng hát át tiếng bom “ là khẩu hiệu nằm lòng của văn công c.s, và Văn nghệ vận là vũ khí sắc bén nhất, là mũi nhọn tấn công vào lòng địch một cách êm ả và hiệu quả nhất của c.s , vì thế, đội văn nghệ được ăn mật ngọt trước khi phải nếm mật đắng ( gan sản xuất ra mật đắng ). Xin nhắc lại chuyện cũ của cố ca sĩ Duy Khánh. Trong đêm “ văn nghệ ru ngủ “ tại K1 nầy khoảng năm 1982 ( ? ), sau khi văn công Ái Vân õng ẹo “ Đi mô thì cũng nhớ về Hà Tỉnh “ ( đám bò vàng ở đây hầu hết là từ Nghệ An, Hà Tĩnh ) đến DUY KHÁNH trấn an “ Sao đành bỏ quê hương, sao đành bỏ phố phường, bỏ cữa nhà, bỏ ngườI yêu dấu…..” , bài hát Duy Khánh cất lên não nuột chí tình làm sao, đám văn công gái ôm hôn D.K thắm thiết, bò vàng càng điên tiết vỗ tay đôm đốp “ đúng, đúng, đi mô rồi cũng trở về chốn nớ”….
Sau đêm văn nghệ nầy, sáng mai Chủ nhật, trại “ phát hiện “ 5 tù nhân khoét tường trốn trại ( kiên cố thế mà còn …khoét được ) trong đó có nhà báo Duy Văn hiện ở San Jose, và ít tháng sau DUY KHÁNH biến mất khỏi Việt Nam –tương kế tựu kế - D.K giỏi thật. Xem thế, hình ảnh vừa đàn vừa trả lời ký giả Mỹ với cung cách sâu mọt đó, đã nói lên cái hèn khiếp nhược của người tù nầy và ngốc nghếch của bò vàng đạo diễn quản giáo đội….diễn viên tù thì được chỉ thị “ công tác trên hết ” trở thành tên anh hùng bạt mạng, còn đạo diễn bị kiểm điểm và ra đi “ văn hóa đảng dạy tù vừa nhún nhảy vừa trả lời thế hả….”

Trong khi đó, đoạn phim ghi hình ở Trạm Y-tế trại đâu, sao không thấy chiếu cho rõ mặt mo bò tót c.s, hay vì bệnh nhân nói tiếng Pháp và tố thẳng thừng nên bò vàng không dám đưa lên ?, và anh nầy sau đó được vào “ relax “ tại nhà đá ngẫm nghĩ chuyện DẠI – KHÔN ( so với bên văn nghệ ).

5 – Chuyện tự do, ăn uống …xin vắn tắt về cá nhân mình với biên bản kỷ luật từ câu nói chân thật ( mang tính ngu muội sau đây – bò vàng quản giáo mắng thế đó ) :

TRƯỚC KHI ĂN – ĐANG KHI ĂN – và SAU KHI ĂN – GIỐNG NHAU.

Tóm lại, c.s dùng chiêu độc, “ lấy củi đậu nấu đậu ” đậu tiêu tán thòng, lấy ánh đèn đốt chết con thiêu thân, và ngườI Quốc gia cứ liên tục lọt bẫy sập của gian tà c.s, vì sao vậy ? Phải chăng, cũng chính cái óc thủ đoạn bất kể nhục – vinh nầy, cái lý tính của con tôm “ co người lại để búng lùi lại phía sau – để thoát thân – cũng là bài học cho loại người thiếu dũng khí làm người, chỉ thích hoan hô cổ võ bằng ….miệng thay vì bằng …óc ?

Buồn !

Nguyễn đăng Trình kính báo.
Cựu tù Chính Trị đội 4 kỷ luật K1/ Z30D
( 1-12-2009 )

Tro ve dau trang

=============================================

=========================================================


Tuesday, December 1, 2009

Trần Minh Công: Đọc “Biến Động Miền Trung” Của Tác Giả Liên Thành

--------------------------------------------------------------------------------

Ngày 30-11-2009, giờ 16:08

“Biến Động Miền Trung” là một cuốn sách, hay nói đúng hơn là một tập tài liệu dày trên 430 trang, được tác giả Liên Thành cho ra mắt lần đầu tiên vào ngày 31 tháng 5/2008 tại thành phố Westminster, Nam California. Cuốn sách được đồng hương Nam Cali nồng nhiệt đón nhận, trong một hội trường thành phố đông nghẹt người.

Liên tiếp sau đó cuốn sách được ra mắt tại các thành phố San Jose, Dallas, Houston và Phoenix, Arizona. Riêng tại Houston số đồng hương tham dự lên tới gần 700 người. Điều này phần nào đã nói lên giá trị của cuốn sách. Điều gì đã làm cho đồng hương chú ý tới cuốn sách? Có lẽ câu trả lời đơn giản nhất là vì đây là lần đầu tiên những bí mật trong vụ “Biến Động Miền Trung” được chính người trong cuộc kể ra, có liên hệ tới một số tu sĩ tên tuổi được VC móc nối trong một mạng lưới tình báo quy mô do Cục Tình Báo Trung Ương tại Hà Nội điều khiển mà những âm mưu xách động và gây rối tại Miền Trung vào những năm 1964-65-66-67 mới chỉ là giai đoạn khởi đầu.

Tác giả Liên Thành là ai. Ông là một Trung Úy quân đội được biệt phái sang phục vụ trong ngành Cảnh Sát Quốc Gia tại tỉnh Thừa Thiên và thị xã Huế. Cấp bậc và chức vụ sau cùng của ông là Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng CSQG Thừa Thiên-Huế. Ông từng là Trưởng phòng Cảnh Sát Đặc Biệt rồi Phó Ty và sau cùng là Trưởng Ty. Vì nhiều năm làm việc tại cùng một nhiệm sở nên ông có cơ hội liên tục theo dõi và nắm giữ hồ sơ hoạt động của mạng lưới tình báo VC trong vùng.

Kỳ công của ông và các đồng nghiệp tại Ty CSQG Thừa Thiên-Huế không chỉ là thành công trong việc giữ vững được Huế trong vu biến động 1966 mà là đã dày công theo dõi và cuối cùng phá vỡ được một mạng lưới điệp báo quan trọng của Hà Nội tại Miền Trung. Tác giả Liên Thành cho thấy ngay sau cuộc chính biến 1/11/1963 tên Trung Tá điệp báo VC Hoàng Kim Loan đã cài người vào các đoàn thể “tranh đấu”, xâm nhập và lũng đoạn các tôn giáo, đặc biệt là các tổ chức Phật Giáo Miền Trung. Hoàng Kim Loan đã xử dụng những cơ sở này để phá nát nhiều tổ chức tình báo của VNCH ngay sau cuộc chính biến 1963.

Nhừng tu sĩ nào bị VC móc nối. Những khuôn mặt trí thức nào đã chạy theo VC. Những ai đã theo VC ra bưng để rồi trở lại Huế tàn sát hàng ngàn người năm Mậu Thân 1968 đều được tác giả kê rõ danh tánh. Tác giả kể lại tình hình sôi động tại Huế năm 1966 ra sao. CSQG dẹp bạo loạn bị vu cáo như thế nào. Ai là người dứng đàng sau tất cả những vụ này. Ai chỉ đạo, ai bị lợi dụng? Ai đã ra lệnh mang bàn thờ Phật xuống đường, ai đã chủ mưu trong vụ đốt phá Phòng Thông Tin Hoa Kỳ tại Huế. Trong phần thứ hai của cuốn sách tác giả ghi lại khá chi tiết những hoạt động của tình báo cộng sản và vụ tàn sát trên 5,000 đồng bào tại Huế. Ông cũng cho biết ngoài hai anh em Hoàng Phủ Ngọc Phan-Hoàng Phủ Ngọc Tường, những khuôn mặt trí thức nào đã lộ diện theo VC.

Chương này là một tài liệu lịch sử mà tất cả chúng ta và nhất là mọi người dân Huế cần đọc để biết. Nhân đây tôi cũng muốn phản bác lời tuyên bố của ông Bùi Tín, một cựu Đại Tá CS hiện đang sống lưu vong tại Pháp. Ngày 24 tháng 1/2008 khi được đài BBC phỏng vấn về vấn đề CS thảm sát dân chúng trong vụ Tết Mậu Thân tại Huế. Ông Bùi Tín lúc đó (1968) là Phó Tổng Biên Tập báo Quân Đội Nhân Dân tại Hà Nội cho biết ông không ngờ cuộc thảm sát quy mô lớn như vậy. Ông viện lý do rằng: “Do vướng chân, mệt, rồi bị pháo bắn ở ngoài biển vào dữ dội nên phần lớn do tự động các cấp chỉ huy Trung đội tới Trung đoàn đồng loã với nhau để thủ tiêu không cho cấp trên biết.

Theo ông thì không có mệnh lệnh cấp trên là tiêu diệt và giết tù binh” (theo bài viết của tác giả Trần Thanh về cuộc thảm sát Mậu Thân). Liên Thành trong cuốn sách của ông có thuật rõ VC đã thảm sát người ta như thế nào, bắn hay đập bể sọ. Giết xong họ còn có thì giờ vùi thây trong các nấm mộ tập thể chứ không phải vì bị truy kích mà họ phải vội vàng giết và phần lớn số người bị giết là thường dân vô tội chứ không phải là “tù binh” như ông Búi Tín nói. Lời khai của tên Trung tá điệp báo Hoàng Kim Loan khi bị Ty CSQG Thừa Thiên-Huế bắt giữ cho biết việc thảm sát dân chúng Huế năm Mậu Thân là do chỉ thị của Khu Ủy VC chứ không phải do “chỉ huy cấp nhỏ tự tiện quyết định mà không cho cấp trên biết” như ông Bùi Tín nói. Không biết ông cựu Đại Tá Bùi Tín đang biện minh và chạy tội cho ai đây? Có lẽ phần gây cấn và hấp dẫn nhất của cuốn sách là phần đặt kế hoạch theo dõi, vây bắt và quan trọng hơn cả là lời cung khai của tên Trung Tá điệp báo Hoàng Kim Loan.

Cung từ của y đã tiết lộ cho thấy y đã móc nối được những ai và xử dụng những người được móc nối như thế nào. Người đọc không khỏi ngỡ ngàng về những tiết lộ động trời của viên sĩ quan điệp báo này. Theo Thiếu Tá Liên Thành ghi lại thì ngay vào giữa năm 1965 Huế đã trở nên sôi động khác thường, với những cuộc biểu tình dữ dội, chiếm đài phát thanh quốc gia, đốt phá phòng Thông Tin Hoa Kỳ, tổ chức xách động đình công bãi khoá liên miên. Nhìn chung thì có vẻ như đây là những phong trào quần chúng tự phát nhưng thực sự lại là những hành động được sắp đặt và chỉ đạo rõ ràng. Ai chỉ đạo? Ai sắp đạt? Ai là kẻ chủ động gây rối? Ai là người bị lợi dung? Nếu đọc hết tác phẩm “Biến Động Miền Trung” của tác giả Liên Thành người ta sẽ dễ dàng thấy câu trả lời cho những thắc mắc trên.

Thiếu Tá Liên Thành cũng cho biết ông và các cộng sự viên xuất sắc của ông, mà hầu hết là các sĩ quan trẻ tốt nghiệp Học Viện CSQG, đã dày công theo dõi một mạng lưới tình báo do Hà Nội trực tiếp chỉ huy qua viên Trung Tá điệp báo Hoàng Kim Loan. Khi tên điệp báo này bị bắt vào năm 1972 y đã khai ra các cơ sở nội tuyến được y móc nối mà chúng ta ít ai ngờ tới: 2 Trưởng Ty cảnh Sát, một Thiếu Tướng, một Trung Tướng, hai Thiếu Tá quân đội và khá nhiều tu sĩ trong phong trào đấu tranh tại Huế. Thì ra phần lớn các tổ chức tôn giáo và quần chúng đấu tranh tại Miền Trung và nhất là tại Huế đã do cán bộ điệp báo cộng sản chỉ đạo và điều khiển. Chúng đã thành công phần nào trong năm 1966 khi tạo ra những rối loạn tại Huế và Đà Nẵng đưa đến cuộc biến động tại Miền Trung. Nên nhớ rằng vào những năm sau chính biến 1963, thế lực của phong trào Phật giáo đấu tranh lên rất mạnh. Chính trường miền Nam lúc bấy giờ chịu ảnh hưởng rất nhiều của “các Thầy”.

Các tướng lãnh cầm quyền đều phải vị nể các Thầy. Việc bổ nhiệm nhân sự vào các chức vụ quan trọng đôi khi phải có sự thoả thuận ngầm của các nhóm áp lực trong phong trào đấu tranh Phật giáo. Việc này dần dà đưa đến những tranh chấp quyền lực giữa các tôn giáo, nhất là giữa Phật giáo và Công giáo. Những cuộc biểu tình đụng độ giữa hai tôn giáo này tại nhiều nơi là những điều chúng ta vẫn chưa quên. Cũng vì vậy mà Thiếu Tá Liên Thành khi thi hành nhiệm vụ đã dễ dàng bị phe tranh đấu Miền Trung khép tội chống Phật Giáo mặc dù gia đình ông vốn là một gia đình Phật tử thuần thành. Mẹ ông quy y và trách cứ ông khi ông dẹp bàn thờ xuống đường và chống lại các Thầy biểu tình. Ông là cháu Hoà Thượng Thích Tịnh Khiết, anh bà con ông là một Thượng Tọa, ông còn là cháu nội Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, vậy mà vẫn bị khép tội chống phá Phật giáo. Ông đứng vững được trong vụ Biến Động Miền Trung, lại còn theo dõi và khám phá ra một ổ điệp báo quan trọng liên quan đến nhiều thế lực đương thời thì quả là một điều kỳ lạ.

Trước 1975 và ngay cả cho tới ngày tác giả Liên Thành cho ra mắt cuốn sách vào tháng 5 năm nay (2008) có lẽ ít tai trong chúng ta ngờ được là Trung Tá điệp báo VC Hoàng Kim Loan đã móc nối được một cựu Thiếu Tướng, một Trung Tướng, hai Thiếu Tá quân đội quốc gia trong đó có một vị từng nắm giữ chức vụ Chỉ Huy Trưởng CSQG Quảng Trị, một Quận Trưởng cảnh Sát và một nguyên Trưởng Ty CSQG thị Xã Huế, một cựu Trưởng Ty An Ninh tỉnh Thừa Thiên, Chủ tịch và một Nghị viên Hội Đồng Tỉnh, một số giáo sư và sinh viên tại Huế. Danh sách được móc nối còn gồm nhiều vị cao tăng được tác giả Liên Thành nêu rõ tên tuổi trong cuốn sách của ông. Từ xưa đến nay và nhất là ở VN trước 1975 việc nêu danh tánh các tu sĩ có liên hệ đến VC ít ai dám làm vì sợ đụng chạm và người làm việc đó có thể dễ dàng bị chụp mũ là phá hoại tôn giáo. Việt Cộng biết rõ yếu điểm này của phe quốc gia nên đã tận tình khai thác kế hoạch tôn giáo vận của chúng. Cũng chính vì vậy mà các chính quyền quân nhân sau 1963 đều kiêng nể không dám đụng chạm đến các chức sắc tôn giáo.

Do đó mới có những vụ xuống đường bừa bãi phá nát hậu phương mà cảnh sát không dám thẳng tay đàn áp, trong khi chúng ta đang rất cần một hậu phương ổn định để yểm trợ tiền tuyến. Hình ảnh những binh sĩ nhẩy dù, đáng lý phải có mặt tại các chiến trường đang sôi động, nay phải phụ lực cảnh sát ngăn chặn biểu tình trên đường Trần Quốc Toản trước Viện Hoá Đạo ngày nào giờ đây làm chúng ta thấm thía vì thua mưu cộng sản. Cuốn sách “Biến Động Miền Trung của tác giả Liên Thành như tôi vừa sơ lược là một tập tài liệu mà mọi người nên đọc.

Đọc để biết rõ chúng ta đã thắng CS ở điểm nào và người dân Miền Nam thuần hậu dễ tin đôi khi đã bị VC và bọn người nhiều tham vọng chính trị lợi dụng và lừa bịp ra sao. Trong cuốn sách của ông, tác giả Liên Thành ghi lại những gì xẩy ra tại Huế vào giai đoạn Miền Trung biến động. Nhưng cuộc biến động lớn năm 1966 tại Miền Trung không phải chỉ giới hạn trong phạm vi Thừa Thiên-Huế. Thị xã Đà Nẵng nơi đặt Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn I cũng chứng kiến những xáo trộn hãi hùng khi đám dân quân tranh đấu đụng độ với lực lượng quân đội do chính quyền trung ương đưa ra Đà Nẵng dẹp loạn. Là người cùng theo cánh quân trung ương ra dẹp loạn tại Đà Nẵng, tôi xin được tiếp tay với tác giả Liên Thành làm sáng tỏ thêm về tầm mức và quy mô của vụ Biến Động Miền Trung năm 1966: Lịch sử còn ghi nhớ cuộc chính biến 1963 lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã đưa Miền Nam VN vào một khúc quanh mới đầy xáo trộn và biến loạn. Ngay sau cuộc chính biến, các tướng lãnh cầm quyền liên tiếp đảo chánh nhau. Các cuộc xuống đường biểu tình xẩy ra như cơm bữa tại Saigon và các đô thị lớn. Nơi phát động và được coi là trung tâm chống đối chính quyền trung ương là Huế và Đà Nẵng tiếp tục sôi động sau 1963. Phong trào tranh đấu Miền Trung vẫn tạo áp lực nặng nề lên các chính quyền Saigon.

Sau 1963, ảnh hưởng và tiếng nói của Thưọng Toạ Trí Quang và một số các nhà lãnh đạo đấu tranh khác là điều mà không tướng lãnh cầm quyền nào có thể coi thường. Áp lực chính trị và bất ổn liên tiếp trong hai năm 1963-64 đã buộc các chính phủ quân nhân kế tiếp nhau phải ít nhiều nhượng bộ phe tranh đấu. Quân đội được xử dụng để lo đảo chánh và chống đảo chánh đã phần nào lơ là trong công tác diệt Cộng, tạo cơ hội thuận tiện cho Việt Cộng dễ dàng bành trướng và gia tăng các hoạt động phá hoại tại nông thôn. Tổng Nha CSQG thời bấy giờ dưới quyền của các Đại Tá Trần Thanh Bền và Phạm Văn Liễu, phối hợp với tình báo Hoa Kỳ, liên tiếp ghi nhận những âm mưu phá hoại của VC không những chỉ ở nông thôn mà còn ngay tại thủ đô. Những vụ đặc công VC đặt chất nổ tại cư xá Brink góc đường Catinat ngay trung tâm Saigon và tại toà Đai Sứ Hoa Kỳ trên đường Hàm Nghi đã làm cho dư luận hoang mang. Phía Hoa Kỳ bắt đầu quan tâm về khả năng bảo vệ Miền Nam của các chính phủ quân nhân sau 1963. Năm 1965 Hoa Kỳ quyết định mang quân vào tham chiến tại VN. Quyết định này của Hoa Kỳ đã buộc Hà Nội phải có một đối sách mới.

Một mặt họ gia tăng các cuộc tấn công ngày càng công khai mạnh mẽ tại khắp nơi, mặt khác họ gia tăng các hoạt động phá rối gây bất ổn tại các dô tỉnh thị chuẩn bị cho một kế hoạch tổng nổi dậy tiến chiếm Miền Nam. Việc xâm nhập, gây chia rẽ và đố kỵ giữa các tôn giáo, giữa các tổ chức đấu tranh và các nhóm chống đối nhiều tham vọng chính trị đều nằm trong sách lựơc phá hoại này của VC. Những cuộc xuống đường nhằm gây áp lực chính trị đã dần dà biến thành các cuộc bạo động quy mô. Tại Saigon phe biểu tình chiếm giữ khu đường Trần Quốc Toản quanh Viện Hoá Đạo, khu chùa Ấn Quang. Cảnh sát và quân đội dẹp biểu tình là chuyện thường ngày, không còn làm ai ngạc nhiên. Nhưng ít người nghĩ rằng VC đang có mặt để điều động và giật giây tạo nên những rối ren hỗn loạn, cầm chân những người lính chiến đáng lý ra phải có mặt tại các mặt trận đang cần họ. Cũng nằm trong kế hoạch gây rối loạn này, tại Miền Trung VC đã xúc tiến một kế hoạch quy mô nhằm biến Miền Trung thành một vùng tự trị, dĩ nhiên dưới sự điều động ngầm của chúng.

Như đã trình bầy ở đoạn trên, tác giả Liên Thành có ghi rõ lời khai của Trung tá tình báo VC Hoàng Kim Loan. Theo đó tổ điệp báo của y đã xâm nhập vào các phong trào đấu tranh trong vụ Biến Động Miền Trung, gây náo loạn tại Huế và Đà Nẵng như thế nào. Tầm vóc của cuộc “Biến Động tại Miền Trung” năm 1966. Nếu không có mặt tại Huế và Đà Nẵng trong thời điểm này người ta sẽ dễ dàng nghĩ rằng đây chỉ là những cuộc xuống đường thường thấy tại Saigon trong những năm sau 1963. Thực ra, tầm vóc của cuộc Biến Động Miền Trung lớn hơn nhiều. Đây không phải chỉ là những cuộc xuống đường gây náo loạn như tại Saigon. Cũng không phải chỉ là những màn cảnh sát tung lựu đạn cay dẹp biểu tỉnh, mà thực sự là một cuộc chiến nhỏ, một thách thức đối đầu giữa phe tranh đấu Miền Trung và chính quyền trung ương, có tình báo VC tham gia lũng đoạn, giật giây và chỉ đạo... Tại Đà Nẵng, cuộc biến động này có bắn nhau, có đổ máu, có người chết và buồn thay lại là giữa quân đội của chính quyền trung ương và vài đơn vị quân đội ly khai theo phe tranh đấu. Nhiều người trong chúng ta hẳn còn nhớ, không bao lâu sau khi Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi được bổ nhiệm làm Tư Lệnh Quân Đoàn I, ông đã ngả theo Thượng Toạ Thích Trí Quang và phe tranh đấu Miền Trung chống lại chính quyền trung ương. Vào cuối năm 1965 một phong trào mới xuất hiện tại Huế và Đà Nẵng, với danh xưng Phong Trào Tranh Thủ đòi “thực thi Dân Chủ và bầu cử Quốc Hội Lập Hiến”.

Đây là một phong trào tranh đấu do Thượng Tọa Thích Trí Quang và một số giáo sư, sinh viên đại học Huế chủ xướng nhằm tạo áp lực và làm khó chính quyền trung ương. Đặc biệt nhắm vào hai Tướng Thiệu Kỳ là hai nhân vật lãnh đạo trong Hội Đồng Quân Lực. Lúc này trong cương vị Tư Lệnh Quân Đoàn I, Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi đã công khai đứng hẳn về phe tranh đấu. Sau nhiều lần thương thảo bất thành, Hội Đồng Quân Lực quyết đinh cất chức Tư Lệnh Quân Đoàn I của Tướng Thi. Phong trào chống đối liền nhân cơ hội này xuống đường, với danh nghĩa bênh vực Tướng Thi, khởi đầu cho một mặt trận mới được mở ra tại Đà Nẵng. Người ta thấy xuất hiện nhiều đoàn thể mới với những danh xưng tưởng như của VC: Nào là Hội Đồng Nhân Dân Cứu Quốc, Phong Trào Tranh Thủ Dân Chủ và Hoà Bình, Thanh Niên Sinh Viên quyết tử, Đoàn Thanh Niên Phật Tử quyết tử, Quân Nhân quyết tử, Công Chức quyết tử, đoàn thể nào cùng thề quyết tử với chính quyền trung ương. Biểu tình và mít tinh lên án Thiệu-Kỳ được tổ chức khắp nơi. Đình công bãi khoá liên tiếp xẩy ra, làm ngưng trệ mọi sinh hoạt thường nhật của dân chúng.

Nhiều toán thanh niên sinh viên quyết tử đi từng nhà hô hào và ép buộc mọi người xuống đường. Họ ngăn chặn họp chợ, kêu gọi học sinh sinh viên bãi khoá, hăm dọa những ai chống đối. Đại tá Đàm Quang Yêu, Đặc Khu Trưởng đặc khu Quảng-Đà ngả theo phe tranh đấu, Thị Trưởng Đà Nẵng là BS Nguyễn Văn Mẫn cũng tham gia phe tranh đấu, từ đó phát sinh ra đoàn Công Chức tranh đấu. Cảnh sát là cơ quan bảo vệ và duy trì trật tự cũng phải theo phe tranh đấu. Phải nói rằng, ngoại trừ những người dân bình thường sợ tham gia chính trị tìm cách tránh né, còn những ai có chút máu mặt đều phải đi theo phe tranh đấu.

Thậm chí ngay cả một vài đơn vị quân đội cũng ly khai theo phe tranh đấu làm cho tình hình thêm căng thẳng và khó xử cho chính quyền trung ương. Gần phân nửa sư đoàn I do chuẩn tướng Phan Xuân Nhuận chỉ huy ngả theo phe tranh đấu. Một phần của một Trung đoàn thuộc sư đoàn 2 cũng theo phe tranh đấu. Tiểu đoàn 11-Biệt Động Quân của Đại Úy Nguyễn Thừa Dzu (sau này là Trung Tá) đang đóng quân tại ngoại ô Đà Nẵng cũng ngả theo và trở thành đơn vị nồng cốt bảo vệ phe tranh đấu. Ngoài ra một số quân nhân ở các đơn vị khác quanh Đà Nẵng tự động mang theo vũ khí gia nhập phe tranh đấu. Đã có những xung đột bạo động xẩy ra giữa phe tranh đấu và một số đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng và Đại Việt. Đụng độ cũng xẩy ra giữa phe tranh đấu giáo dân Công giáo tại hai làng Thanh Bồ-Đức Lợi. Kết quả là phe tranh đấu thuộc Hội Đồng Nhân Dân Cứu Quốc đã tấn công và đốt cháy hai làng Thanh Bồ Đức Lợi gần khu bãi biển Thanh Bình. Đà Nẵng nằm trong tình trạng gần như vô chính phủ. Trước tình trạng này, trung ương cử Thiếu Tướng Nguyễn Văn Chuân ra thay thế tướng Thi với hy vọng Tướng Chuân sẽ vãn hồi được an ninh trật tự. Phong trào tranh đấu đón chào Tướng Chuân bằng những cuộc xuống đường rầm rộ đả đảo Mỹ-Thiệu-Kỳ.

Thượng Toạ Trí Quang và nhóm đầu não tranh đấu không nhương bộ và không hợp tác với tướng Chuân. Rút cục trung ương đành cử một vị tướng khác ra thay thế. Trung tướng Tôn Thất Đính là người kế nhiệm cũng không ổn định được tình hình... Đình công bãi thị vẫn tiếp tục. Nhóm quân nhân ly khai không chịu buông sung trở về đơn vị. Tướng Đính bị bao vây tứ phiá và tính mạng còn bị hăm dọa... Sau đó ông đã phải chạy vào căn cứ TQLC Hoa Kỳ ở Đà Nẵng để xin được Trung Tướng Lewis Walt bảo vệ. Trung ương lại phải bổ nhiệm thêm một tướng lãnh khác ra thay thế. Cũng như hai tướng lãnh tiền nhiệm của ông, Thiếu Tướng Huỳnh Văn Cao cũng bị cô lập và chống đối. Khó khăn của ông còn có phần rắc rối hơn khi phe tranh đấu tố cáo ông là dân Công giáo thuộc thành phần được Tổng Thống Diệm ưu đãi trước đây.

Một hôm khi trực thăng của ông đang cất cánh từ Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn đi thị sát mặt trận thì một viên Trung Úy theo phe tranh đấu đã rút súng bắn theo ông. Ngay lập tức Trung Uý Nguyễn Đại Thức đã bị xạ thủ đại liên người Mỹ trên phi cơ bắn trả thiệt mạng. Ngay sau biến cố này phe tranh đấu liền rầm rộ phát động việc chống đối Tướng Cao và lấy tên viên Trung Úy đặt cho một đơn vị võ trang gồm một số sinh viên và binh sĩ ly khai. Và người ta thấy có “chiến đoàn Nguyễn Đại Thức” ra đời với nhiều quân nhân và sinh viên có võ trang chia nhau đi bảo vệ các chùa và canh chừng tại các ngả đường đi vào thành phố. Đà Nẵng lúc này trở nên căng thẳng và nghiêm trọng khác thường.

Trong vòng 5 tháng, phải thay đổi 4 vị Tư Lệnh Quân Đoàn mà vẫn không vãn hồi được an ninh trật tự. Tình hình ngày càng trở nên tồi tệ tại. Tinh thần quân dân cán chính tại Vùng I hoang mang và sa sút rõ rệt. Đến mức này chính quyền trung ương không còn một lựa chọn nào khác hơn là thẳng tay đối đầu với phe ly khai Miền Trung do Thượng Toạ Thích Trí Quang lãnh đạo với sự tham gia công khai của một số đơn vị trưởng quân đội và nhóm trí thức nhiều tham vọng chính trị. Để chuẩn bị cho chiến dịch bình định Miền Trung, Đại Tá KQ Nguyễn Ngọc Loan đưọc bổ nhiệm thay thế Đại Tá Phạm Văn Liễu trong chức vụ chỉ huy ngành Cảnh Sát. Việc thay thế Đại tá Phạm Văn Liễu là chuyện đã được nhiều người tiên đoán ngay sau khi Tướng Thi bay chức Tư Lệnh Quân Đoàn I.

Đại Tá Liễu vẫn được coi là người thân thiết của Trung Tướng Thi khi ông cùng tướng Thi tham gia đảo chánh Tổng Thống Diệm vào năm 1960 và sau đó cả hai phải sống lưu vong tại Cao Miên. Năm 1965 sau khi đưa “quân đoàn giải phóng thủ đô” về Saigon dẹp đảo chánh, Tướng Thi được bổ nhiệm làm Tư Lệnh Quân Đoàn I và Đại Tá Liễu đươc bổ nhiệm làm Tổng Giám Đốc CSQG.. Cần nói rõ ở đây là quyền hành của Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan không chỉ thu gọn trong ngành Cảnh Sát. Ông còn được kiêm nhiệm luôn chức Giám Đốc An Ninh Quân Đội và Đặc Uỷ Trưởng Trung Ương Tình Báo. Với quyền hành như vậy, Đại Tá Loan được chỉ định giải quyết vấn đề Biến Động Miền Trung đang làm điên đầu chính quyền trung ương và có cơ tạo ra một cuộc đảo chánh mới lật đổ chính phủ.

Trong khi tại Huế biểu tình bãi thị tràn lan thì nguy cơ đổ máu đang đe doạ mỗi ngày tại Đà Nẵng, với khí thế lên cao của phe tranh đấu và các đơn vị quân đội ly khai nhập cuộc. Với ba cơ quan tình báo trong tay, Đại Tá Loan hơn ai hết biết được khả năng gây loạn của phe tranh đấu và ai là người chủ động, thành phần yểm trợ phe chủ động là những đơn vị nào. Trong một kế hoạch vân dụng tình báo vừa công phu vừa táo bạo, ông đã bí mật đưa Đại Úy Trần Thụy Ly (sau này là Thiếu Tá Trưỏng Ty CSQG Quận Nhì Saigon) và Đại Úy Nguyễn Văn Duệ (nguyên thuộc binh chủng Biệt Động Quân thời trước 1963) ra Đà Nẵng. Ly và Duệ vốn là hai người bạn quen biết lâu năm với Đại Úy Nguyễn Thừa Dzu, Tiểu Đoàn trưởng TĐ-11 Biệt Động Quân. Cả hai có nhiệm vụ móc nối Đại Úy Dzu từ bỏ phe tranh đấu. Tiểu đoàn 11-BĐQ được coi là một đơn vị thiện chiến và là đơn vị ly khai nồng cốt của phe tranh đấu.

Cũng trong thời gian này, do sự móc nối ngầm của trung ương, Tướng Phan Xuân Nhuận Tư Lệnh Sư Đoàn I tuyên bố tách ra khỏi phe tranh đấu và kêu gọi quân nhân dưới quyền ông trở về đơn vị. Chỉ sau khi đã móc nối được Đại Úy Dzu để tiểu đoàn 11-BĐQ án binh bất động, và sau khi Tướng Phan Xuân Nhuận vì sợ bị truất binh quyền và ra toà án quân sự, đã lên đài phát thanh tố cáo Thượng Tọa Trí Quang theo cộng sản, Đại Tá Loan mới quyết định dứt khoát đem quân ra dẹp phe tranh đấu và tái chiếm Đà Nẵng. Tôi được chỉ thị mang Biệt Đoàn 222-Cảnh Sát Dã Chiến do Đại Úy nhảy dù Nguyễn Duy Am chỉ huy đi theo Lữ Đoàn TQLC do Đại Tá Nguyễn Thành Yên chỉ huy và một tiểu đoàn nhảy dù do Đại Úy Nguyễn Hữu Bào làm Tiểu Đoàn Trưởng, ra tái chiếm Đà Nẵng.

Lực luợng vừa quân đội vừa Cảnh Sát dã chiến gần 3000 người được đổ xuống phi trường Đà Nẵng vào sáng ngày mùng 3 tháng 6/1966. Lúc đó phi trường Đà Nẵng vẫn còn bị quân đội ly khai bao vây, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Tạm thời Đại Tá Loan đành thúc thủ vì không muốn chạm súng để quân ta lại bắn quân mình. Các đơn vị trung ương vừa kể đành phải nằm chờ trong phi trường Đà Nẵng... ĐT Nguyễn Ngọc Loan phải mượn văn phòng của Thiếu Tá KQ Dương Thiệu Hùng để tạm thời đặt bộ chỉ huy. Các tướng Cao Văn Viên và Nguyễn Cao Kỳ (lúc này đã là Thủ Tướng chính phủ) bay ra Đà Nẵng để tìm cách giải quyết. Vì phe tranh đấu và nhóm quân đội ly khai vẫn không chịu nhượng bộ, Tướng Kỳ dọa ngày mai sẽ ra lệnh tấn công vô Đà Nẵng và cho phi cơ khu trục của KQ-VN bắn xuống bộ chỉ huy phe ly khai nếu họ không chịu đầu hàng. Không hiểu do đâu lời đe dọa này đến tai viên Tư Lệnh TQLC Hoa Kỳ tại Đà nẵng là Trung Tướng Lewis Walt.

Tướng Walt liền thông báo cho tướng Kỳ là nếu phi cơ VN bắn xuống phe ly khai và nhóm tranh đấu tại Đà Nẵng, ông ta sẽ cho phi cơ phản lực Hoa Kỳ lên nghênh chiến. Lúc này tình hình trở nên thật căng thẳng. Tướng Kỳ và ĐT Loan yêu cầu được gặp tướng Lewis Walt. Tôi không rõ ba vị này thương thảo và tranh luận những gì. Sau đó Tướng Kỳ bay về Saigon gặp Đại Sứ Hoa Kỳ và hôm sau ĐT Loan được lệnh tấn công vào Đà Nẵng. Tướng Kỳ và Tướng Thiệu gặp các giới chức Hoa kỳ và đã phải chấp nhận những điều kiện gì để Tướng Lewis Walt không can thiệp vào chiến dịch tái chiếm Đà Nẵng là điều mà chỉ có Tướng Kỳ và Tướng Thiệu biết và còn giữ kín. Chỉ biết là ĐT Loan lúc đó rất bực bội.

Ông cho rằng người Mỹ đã can thiệp quá nhiều vào chuyện nội bộ của VN. Sau này có dịp nhắc lại chuyện đem quân theo ông ra Đà Nẵng, ông cho biết ngày đó nếu Mỹ không quyết định bỏ rơi Thượng Tọa Thích Trí Quang thì chưa chắc việc tái chiếm Đà Nẵng đã có thể xẩy ra tương đối mau chóng như vậy. Đây có lẽ là một bài học khó quên cho những ai làm thích chính trị núp bóng người Mỹ. Khi mà sự cần thiết không còn nữa thì ngay cả “người làm rung chuyển nước Mỹ” (tựa đề trên tuần báo Time năm 1964) như Thượng Toạ Trí Quang cũng dễ dàng bị bỏ rơi. Chúng ta chưa quên, năm 1975 số phận của tiền đồn chống Cộng VNCH cũng đã kết thúc không khác. Trở lại việc tái chiếm Đà Nẵng, Lữ Đoàn TQLC của ĐT Nguyễn Thành Yên ra khỏi phi trường Đà Nẵng và đụng độ với quân ly khai, gây tử thương cho gần 20 quân nhân và thành phần có võ trang theo phe tranh đấu. Biệt đoàn 222-CSDC bám sát TQLC để lục soát và bắt giữ những thành phần gây loạn. Chỉ sau khi những người lãnh đạo phong trào đấu tranh như Thượng Toạ Trí Quang, Đại Tá Đàm Quang Yêu, BS Nguyễn Văn Mẫn và một số nhân vật chủ chốt khác bị bắt giữ và giải giao vào cục An Ninh Quân Đội các nhóm đấu tranh và các đơn vị ly khai mới thực sự buông súng đầu hàng.

Việc tái chiếm Đà Nẵng bằng quân sự được hoàn tất trong vòng hai ngày nhưng trật tự chỉ thực sự được vãn hồi sau gần 3 tháng biểu tình tiếp tục liên miên. Cái nghiệp Tình Báo-Cảnh Sát. Đến đây hẳn bạn đọc đã thấy vụ Biến Động Miền Trung không chỉ đơn thuần là những cuộc biểu tình xuống đường như ta thường thấy tại Saigon trong những năm nhiễu loạn sau 1963. Nếu Thiếu Tá Liên Thành và các cộng sự viên ưu tú của ông không kịp thời khám phá và bắt giữ ổ điệp báo quan trọng Hoàng Kim Loan thì chắc tình trạng rối loạn tại Huế sẽ còn tiếp diễn và chưa biết hậu quả sẽ ra sao. Nhưng có lẽ công trạng lớn nhất trong vụ Biến Động Miền Trung phải được dành cho cố Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan. Nên nhớ là sau khi 4 vị Tướng Tư Lệnh Quân Đoàn I đều thất bại không vãn hồi được an ninh trật tự vì bị phong trào tranh đấu của Thượng Tọa Trí Quang bao vây thì ít có vị Tướng lãnh nào muốn nghĩ tới việc ra thay thế chức vị Tư Lệnh Quân Đoàn I chứ đừng nói đến một sĩ quan cấp thấp hơn như Đại Tá Loan. Đối đầu với thế lực đang lên của Thượng Tọa Trí Quang lúc bấy giờ không phải là một quyết định dễ dàng.

Vậy mà Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan đã chấp nhận công tác may ít rủi nhiều này. Nếu không khôn khéo và cương quyết trong vụ dẹp loạn Miền Trung và nếu tình hình đổi ngược lại thì với cấp bậc Đại Tá khiêm tốn của ông có thể số phận của Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan cũng đã không khác gì số phận của Thiếu Tá Đặng Sĩ sau đảo chánh 1963. Và nếu vụ biến động không được kịp thời dẹp tắt thì Miền Trung chắc đã trở thành một vùng tự trị, một thứ trái độn cần thiết mà Hà Nội mong muốn trong kế hoạch lấn chiếm Miền Nam. Và như vậy, rất có thể người dân Miền Trung đã không được sống trong tự do yên ổn cho đến tận tháng 4/1975. Sẽ có bạn đọc thắc mắc tại sao những bí ẩn trong vụ Biến Động Miền Trung giờ này mới được tác giả Liên Thành đưa ra ánh sáng.

Có nhiều lý do để giải thích việc này nhưng có lẽ lý do căn bản vẫn là lý do nghề nghiệp. Nghề tình báo (trong tổ chức Cảnh Sát có ngành Cảnh Sát Đặc Biệt phụ trách về tình báo và phản tình báo) vốn là nghề “sống để bụng, chết mang đi”. Rất nhiều trường hợp công tác đã xong nhưng các tình báo viên hoặc các cộng tác viên còn nằm lại. Việc tiết lộ kết quả công tác sẽ mang lại nhiều rủi ro cho những người đó. Chính vì vậy mà những thành quả tình báo không được vinh danh, không có vòng hoa chiến thắng và khao quân.

Cảnh Sát làm tình báo chẳng khác gì người “mặc áo gấm đi đêm”. Có áo quý nhưng không dám khoe! Không những không được khoe mà đôi khi còn bị hiểu lầm... Như chuyện năm 1967 một sĩ quan tình báo của Cảnh Sát được gài trong mật khu VC. Có lẽ để thử thách lòng trung thành của sĩ quan này, VC giao cho đương sự đặt chất nổ phá hoại trong Bộ Tư Lệnh CSQG. Vì tầm quan trọng của công tác và để gây uy tín cho tình báo viên của mình, Bộ TL Cảnh Sát đã phải ngụy trang một vụ nổ giữa sân Bộ TL Báo chí thời đó loan tin với khá nhiều mỉa mai. Một số dân biểu đối lập được dịp chỉ trích chính phủ và chĩa mũi dùi vào Tư Lệnh CSQG. Bộ TL-CSQG vẫn phải âm thầm gánh chịu, không hề biện bạch cải chính. Cái nghiệp tình báo là như vậy! Trở lại vụ cuốn sách của tác giả Liên Thành, tôi nghĩ ông và các cộng sự viên của ông cũng bị các nguyên tắc nghề nghiệp ràng buộc.

Trong dịp ra mắt cuốn sách của ông tại Houston vào tháng 9/1975 mới đây, ông cũng bị một vài thành viên trong Ban Đại Diện cộng đồng phản đối. Họ hô hào chống đối buổi ra mắt sách, buộc ông tội gây chia rẽ giữa giữa các tôn giáo chỉ vì cuốn sách của ông tiết lộ tên tuổi một số tu sĩ Phật giáo bị điệp báo cộng sản móc nối trong vụ Biến Động Miền Trung. Họ cho rằng bây giờ chưa phải là lúc đề cập tới những chuyện như vậy, trong khi số đồng hương đến tham dự không dưới 700 người. Điều này làm tôi nhớ lại thái độ tương tự của những người có trọng trách trong chính quyền thời bấy giờ, coi chuyện tôn giáo và tu sĩ như những lãnh vực bất khả xâm phạm. Phải chăng những tránh né như vậy đã phần nào nuôi dưỡng tình trạng “kiêu binh” gây sóng gió trong chính trường Miền Nam nhiều năm trước ngày sụp đổ? Thái độ thờ ơ cả nể đã di hại cho công cuộc bảo vệ Miền Nam không ít. Bây giờ 33 năm sau, chúng ta vẫn còn cả nể như vậy sao? Không lẽ ta không học được những bài học của quá khứ để truyền lại cho con cháu sau này? Câu nói của sử gia Santanaya đã được nhiều người nhắc lại và đáng cho chúng ta suy nghĩ: “Those who do not learn from the lessons of history will be condemned to repeat history” (xin dịch thoáng như sau: Kẻ nào không chịu học những bài học của lịch sử thì sẽ phải gặp lại những bất hạnh tương tự khi lịch sử tái diễn). Cám ơn Thiếu Tá Liên Thành đã làm sáng tỏ một số bí ẩn trong vụ Biến Động Miền Trung và xin cám ơn Tập San Biệt Động Quân đã cho xuất bản tập sách này.

Trần Minh Công

=========================================
====================================================

Chúc Mừng Năm Mới - Diễn Hành Hoa Hồng từ California

Chúc Mừng Năm Mới - Diễn Hành Hoa Hồng từ California

3rd Brigade Combat Team Change of Command

Nhạc Phẩm Anh La Ai - Anh Là Ai

"Làm truyền thông, quí vị không có nhiệm vụ phải bảo vệ!" - Vũ Công Lý

Biểu tình lên án VietWeekly và đồng bọn làm tay sai cho Việt Cộng.

Phải Lên Tiếng-Sinh Viên VN bảo Vệ Hoàng Sa,Trường Sa-Ngô Nguyễn Trần

Tôi yêu Tổ quốc tôi

Tin tuc So . net " Viet Nam doi chu quyen Hoang Sa

Lich Su To Quoc Viet Nam

Nam Cali bieu tinh chong Cong ham ban nuoc cua Pham van Dong tren 4000 nguoi tham du

Tai Nam California luc 6PM 14 thang 9 nam 2011, hang ngan dong huong da dung chat khu Tuong Dai Chien Si Viet My, tham du cuoc bieu tinh phan doi TC xam lang VN; vach mat bon CSVN ban nuoc !! Va tranh dau cho nhan quyen VN voi chu de " Dem Thap Nen Niem Tin ".

14-9-11:Bieu tinh chong Tau cong va vc ban nuoc dang bien VN

DapLoisongNui.MP4

Lời Kêu Gọi Thanh Niên Việt Nam Yêu Nước

Tự Đốt Xe Phản Đối VC Bán Nước Tại Siêu Thị Co.op Mart, VT

Lao động Trung Quốc quậy phá nhà dân tại Nghi Sơn, Thanh Hóa

Tội ác bán nước của CSVN- Quốc Hận 30/4/1975 - Phần 5

Bản lĩnh người yêu nước : Biểu tình trong đồn CA

26-8-2011 Tin Vietnam:Wikileak, bieu tinh tai Hanoi ky 11

Demonstration Against China August 21/ Biểu Tình Chống Trung Quốc ngày 21/8

Toàn cảnh cuộc trấn áp biểu tình ngày 17/07

Toi Ac Cong San 2

Biểu tình tại Hà Nội 7/8/11

bieu tinh phan doi TQ tai Sai Gon 6

19-6-2011 tin tuc Vietnam - Sbtn - Bieu tinh chong Tau cong:Saigon & Hanoi

Browse Movies Upload Dậy mà đi hởi đồng bào ơi

6/12/11 Liên Mạng Tranh Đấu cho VN

Saigon bieu tinh demonstration 19/6/2011

Xuong duong cung canh hoa Lai

Demonstration agaist China's aggression in NY June 25th 2011

Video: Biểu tình chống TQ tại Hà Nội 3/7/11

Thanh nien Co Vang va dong bao VN Nam Cali xuong duong

Biểu Tình Chống Trung Quốc tại VN ngày 05.06.2011

Biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn trên biển Đông ngày 5/6/2011

LẤY LẠI HOÀNG SA - TRƯỜNG SA

chùa Hang đảo Lý Sơn - 6 drduongdinhhung Subsc

Tôi Đã Thức Tỉnh - Lê Nguyễn Huy Trần

Mậu Thân, Anh Nhớ Gì Không?

- HUẾ 68 (Nhạc và lời Vĩnh Điện) Tiếng hát Bảo Triều

------------ http://www.bacaytruc.com Tưởng Niệm Huế Tết Mậu Thân (1968)

LIÊN MẠNG HOA LÀI TRANH ĐẤU CHO VIỆT NAM

6/5/11 LIÊN MẠNG HOA LÀI TRANH ĐẤU CHO VIỆT NAM Tình hình trong nước mấy ngày qua, nhộn nhịp chuẩn bị biểu tình vào ngày 5 tháng 6/ 2011 tại hai thành phố Sàigon và Hà nội, trước các tòa Đại sứ quán Trung cộng để nói lên sự quyết tâm của toàn dân: - Phản đối Nhà nước CS quá nhu nhược làm tay sai cho Tàu công đang hiếp đáp dân lành. Trên biển cả, trong giới hạn Quốc tế đã khằng định theo các hiệp ước qui định, dân chúng VN sống từ đời ông cha để lại chưa bao giờ có một nước nào dám ngang nhiên ngăn cấm việc làm ăn vì cuộc sống độ nhật thường ngày. - Ngày nay Trung cộng ỷ nước lớn giàu mạnh, lại muốn chiếm đoạt cả miền thềm lục địa VN. Cấm dân làm ăn sinh sống trên biển và hải đảo VN có từ cha ông để lai. - Người dân biết lượng sức mình, VN chỉ bằng cái chén, Trung cộng là thúng thì hỏi bằng cách nào mà VN chống đỡ ?! - Chúng tôi chỉ cần xin các nước trong Liên Hiệp Quốc giúp đỡ và giải quyết công bằng cho con dân VN. 2/ Và hiện nay chúng tôi đồng thông báo cho toàn thế giới chính thức biết rằng: - Chúng tôi nhất quyết chống lại Nhà nước CSVN là tay sai của Đảng CS Nga- Tàu. 3/ Toàn dân VN chỉ mong có một nước VN : - Độc Lập - TựDo - Dân Chủ- Phú Cường. Không lệ thuộc bất cứ nước nào. 4/ Toàn dân VN trong và ngoải nước đồng xuống đường cùng một ngày hôm nay để biểu thị tính thông cảm, tình Đồng bào ruột thịt để nói lên tiếng nói chung: - Đảng CSVN chỉ là tay Sai thủ đắc, che giấu làm Việt gian cho Đảng CSQT Nga - Tàu mà thôi ! 5/ Trong suốt 64-65 năm qua, dưới chế độ CS chưa bao giờ có Độc lập - Tự Do - Dân chủ. Toàn dân VN hôm nay đồng nói lên nguyện vọng chung : - Chúng tôi cần Quốc tế hóa VN. Không để các nước lớn lợi dụng Đảng phái riêng tư mà làm thiệt hại nước nhỏ bé VN ?! Trân trọng, ===================================