Kizoa slideshow: MERRY CHRISTMAS & HAPPY NEW YEAR 2012
F-35B Ship Suitability Testing
Canh buom vuon xuan
Sunday, September 11, 2011
(Những người cộng sản Việt Nam nên đọc lại thật kỹ học thuyết Mac và Anghen)
Hoàng Lại Giang
Năm 1924, Nguyễn Ái Quốc viết: “Chủ
nghĩa dân tộc là động lực lớn nhất của đất nước …. Người ta sẽ không
làm gì được cho người An Nam nếu không dựa trên các động lực vĩ đại và
duy nhất của đời sống xã hội của họ.” Và trên tinh thần dân tộc ấy,
năm 1945 ,sau khi giành lại chính quyền từ tay thực dân Pháp, ông đã
đặt tên nước là Việt Nam – Dân chủ – Cộng hòa và sau đó vào năm 1951 ông
thuyết phục những người cộng sản đổi tên Đảng là Lao Động. Tên nước và
tên đảng cho đến giờ vẫn được nhân dân trân trọng và bảo vệ . Đấy chính
là lòng dân. Thời nào cũng vậy, lòng dân là
cái không mua được, dù bất cứ giá nào. Lịch sử đã chứng minh qua nghìn
năm đô hộ giặc Tàu và trăm năm đô hộ giặc Tây. Lịch sử cũng đã chứng
minh khi lòng dân không yên thì mọi thứ bạo lực chỉ là hành động cứu
cấp cho một thứ quyền lực phi nhân tính, vết nhơ không bao giờ rửa sạch.
Lịch sử vẫn còn đó một Tần Thủy Hoàng, một Nê rô, nhà thơ bạo chúa, ở
thời hiện đại là Hitle, là Stalin, là Mao trạch Đông là Ponpot!
Những người Macxit là những người
biết nắm qui luật, vận dụng qui luật, vận hành theo qui luật chứ không
bao giờ bắt qui luật phải phục tùng ý chủ quan của con người. Và vì vậy,
trước sự sụp đổ của chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô và các nước Đông Âu chắc
chắn những người macxit chân chính sẽ vận dụng qui luật để cắt nghĩa
chứ không vì hụt hẫng khi cái ý thức hệ ban sơ, cái lý tưởng chất đầy
tính ảo tưởng một thời ấu trĩ không còn nữa mà qui kết cho bất kỳ cá
nhân nào là phản bội chủ nghĩa Mác – Lê. Một Khơrútxốp, một Goocbachốp …
không thể làm được việc đó! Sự sụp đổ của chủ nghĩa xã hội là do những
người cộng sản tuy có khát vọng thay đổi xã hội, nhưng không chịu đọc
Mác và Anghen, hoặc đọc lõm bõm, hiểu lõm bõm, hoặc chọn những điểm
thích hợp từ những quan điểm cứng rắn của Stalin và Mao Trạch Đông, rồi
dùng bạo lực buộc quy luật theo ý chủ quan để tự nó đi ngược lại sự
tiến hóa của nhân loại, và coi đấy là kinh điển, là bất di bất dịch.
Ngay cả Mác cũng chưa bao giờ khẳng định học thuyết của mình là hoàn
toàn tương thích với mọi thời đại. Mác từng nói: “Chúng tôi không có
ý định đoán định tương lai một cách giáo điều mà mong muốn dùng phương
cách phê phán thế giới cũ, để tìm được thế giới mới. Việc kiến tạo và
tuyên bố một lần và mãi mãi những giải đáp cho các vấn đề của mai sau
không phải là việc của chúng tôi”. Ngay khi viết học thuyết về chủ
nghĩa tư bản, qui luật giá trị thặng dư, qui luật phản ứng của giai cấp
công nhân bị bóc lột…ở đầu thế kỷ 19 Mác và cả Anghen đều cho công
trình của mình chỉ như một thứ dự báo. Nó chỉ phù hợp với thời điểm ấy,
chứ không thể phù hợp với tất cả mọi thời điểm trước và sau nó.
Nhưng rất tiếc, một số nhà lãnh đạo Cộng sản thuộc địa, như Việt Nam, lại coi học thuyết Mác là bất di bất dịch, là kinh điển
… ở mọi thời đại! Chính căn bệnh giáo điều xơ cứng của không ít nhà
lãnh đạo Việt Nam ở thời hiện đại ấy đã dẫn dân tộc và đất nước vào thế
giới của chủ nghĩa xã hội bạo lực và giả tưởng … Và vì vậy sự hụt hẫng
khi chủ nghĩa xã hội Liên Xô và Đông Âu sụp đổ là có thật. Nhưng những
người Cộng sản chân chính khi dũng cảm nhìn vào sự thật như đại hội VI
Việt Nam năm 1986, thì chắc chắn tìm ra lối thoát cho dân tộc, còn nếu
khăng khăng níu kéo cái chủ nghĩa đã sụp đổ, hy vọng vá víu lại …thì
chắc chắn sẽ bị quy luật đào thải. Tôi nghĩ không ai đọc kỹ học thuyết
Mác – Anghen bằng người Đức, bằng các triết gia Đức, trí thức Đức. Không
ai đọc Lênin, hiểu mọi hành động của Lênin và Stalin bằng nhân dân Nga,
trí thức Nga. Câu hỏi đặt ra là tại sao chủ nghĩa xã hội sụp đổ, nhân
dân Nga, nhân dân các nước Đông Âu trong đó có nhân dân Đông Đức, không
một hối tiếc, nếu không nói ngược lại là sự vui mừng như được làm người
trở lại.
Ai cũng biết, chính thể mới
của các nước CNXH bị sụp đổ không loại đảng Cộng sản ra ngoài vòng
pháp luật, vậy mà bao nhiêu lần bầu cử, không đảng Cộng sản nào giành
được đa số phiếu để trở lại nắm chính quyền. Tôi nghĩ những nhà lãnh đạo
Việt Nam nên nghiêm túc suy nghĩ kỹ càng điều này, để có quyết sách đưa
đất nước bước vào hội nhập với cái thế và lực của chính mình hơn là câu
nệ và nô lệ về ý thức hệ. Nô lệ về ý thức hệ mà đặt ý thức hệ trên
quyền lợi dân tộc, thậm chí để mất cả đất và nước, biển và đảo, thì đấy
là tội đồ, là bán nước! Vào thời ấy ( 1990), một số nhà lãnh đạo Việt
Nam hoảng hốt lo sợ mất CNXH, đã quay ngoắt 180 độ với cuộc cách mạng
đổi mới của chính mình hôm qua (1986), cúi đầu , tôn vinh kẻ thù truyền
kiếp là Trung Quốc, đàn áp ngay cả với đồng chí mình còn trung thành với
cuộc cách mạng đổi mới tư duy. Thậm chí có người còn bao che cho tội ác
dã man của lãnh đạo Trung Quốc ngang nhiên «dạy cho Việt Nam một bài
học « trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, nói rằng : «Song dù
có bành trướng thế nào đi chăng nữa thì Trung Quốc vẫn là nước XHCN » .
Nhà lãnh đạo này rõ ràng đã đặt quyền lợi dân tộc, lãnh thổ thiêng
liêng của dân tộc xuống dưới ý thức hệ, và hậu quả là im lặng trước
Hoàng Sa bị chúng đánh chiếm năm 1974 và năm 1988 chúng đánh chiếm 7
hòn đảo ở Trường Sa. Và bây giờ chúng ngang nghiên đưa tàu hải giám
quấy phá ngay trên vùng biển thuộc quyền chủ quyền của ta, cắt cáp
của tàu thăm dò dầu khí của ta từ tháng 5 năm 2011. Nhân dân bức xúc
,bày tỏ thái độ trước sự bành trướng của Trung quốc thì chính quyền tìm
mọi cách ngăn chặn , thậm chí dùng cả bạo lực đối với người biểu tình.
Bây giờ hãy còn quá sớm để quy đấy là tội bán nước, nhưng chắc chắn
lịch sử rồi sẽ phán xét công minh, rạch ròi … Với người Việt Nam tội
bán nước là tội không thể dung tha, bởi ở bên cạnh một đất nước to, gian
manh và xảo quyệt luôn mưu dồ bành trướng, thì cái sự chống đỡ để giữ
cho được từng tấc đất phải tính bằng xương máu của hết thế hệ này qua
thế hệ khác. Người yêu nước không bao giờ đặt nhầm chỗ giữa ý thức hệ
và độc lập toàn vẹn non sông !!! Ý thức hệ là tạm thời, là giai đoạn, còn chủ quyền toàn vẹn non sông là vĩnh cửu .
Hôm qua anh giúp tôi giải
phóng dân tộc, anh là đồng chí chung chiến hào, nhân dân chúng tôi biết
ơn anh, hôm nay anh cướp nước tôi, anh là kẻ thù của nhân dân tôi, chứ
không thể là đồng chí được! Mọi sự cố tình nhầm lẫn đồng chí với kẻ thù
là lừa bịp nhân dân, là mắc mưu kẻ thù của nhân dân! Lúc này không thể
không xem xét lại ý niệm khái quát về ngữ nghĩa của hai từ đồng chí mà
những người cộng sản đang dùng. Kẻ mưu đồ cướp nước ta, không thể là
bạn của ta, càng không thể là đồng chí của ta.
Trở lại học thuyết Mac.Trước
sau, loài người vẫn đánh giá cao học thuyết Mác, bởi tính kế thừa và
phép biện chứng của nó. Nó chỉ cho nhân loại thấy con đường tất yếu mà
bất kỳ chế độ nào cũng phải vượt qua. Càng về cuối đời Mác và Anghen đều
điều chỉnh rất nhiều luận điểm trong học thuyết của mình cho phù hợp
với qui luật, với xu thế tất yếu của lịch sử. Mặc dù vậy hai ông cũng
chỉ dám mong mọi người coi công trình của hai ông như một đoán ước tương
lai chứ đừng coi là một giá trị tuyệt đối.
Sai lầm của nhiều người theo học thuyết Mác, trước hết là không đọc hết
Mác trong từng giai đoạn của hai ông. Ngược lại, lại chọn Mác ở thời
điểm hai ông ra Tuyên ngôn đảng Cộng sản, ra Tư bản luận (tập I ), … một
học thuyết lấy đấu tranh giai cấp làm cốt lõi, lấy bạo lực cách mạng
đập tan xiềng xích bóc lột và thâu tóm quyền lợi về tay mình. Đến Lenin
và đặc biệt là Stalin thì dùng chuyên chính vô sản để triệt tiêu những
người khác chính kiến với mình, đưa công nông lên hàng lãnh đạo. Đấy là
thời kỳ trí thức bị chà đạp, bị vô hiệu hóa, bị tiêu diệt nhiều nhất
trong lịch sử nhân loại, không khác bao nhiêu so với thời Tần Thủy
Hoàng. Đấy cũng là thời kỳ chủ nghĩa cộng sản coi chủ nghĩa tư bản là kẻ
thù không đội trời chung. Thế giới phân cực thành hai phe, phe này
quyết diệt phe kia và phe kia buộc phải chống lại, hình thành cuộc
chiến tranh lạnh từ đây. Và từ đây, Việt Nam trở thành “tiền đồn” của
phe xã hội chủ nghĩa. Từ đấy cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc của Việt
Nam nằm trong “ba dòng thác cách mạng”, nằm trong cái thế “đứng mũi chịu
sào” của “tiền đồn” phe xã hội chủ nghĩa chống chủ nghĩa đế quốc, để
cho Liên Xô và Trung quốc rảnh rang …lo xây dựng đất nước mình, mà ta
thì phải mang ơn ,mang nợ họ.
Hồi ấy, một Bí thư TW Đảng
diễn thuyết ở nhà hát lớn Hà Nội về tiền đồn, về ba dòng thác cách mạng
… tôi kiêu hãnh, tự hào … và “phổng mũi”. Nhưng năm tháng qua đi, nhìn
lại dân mình, nước mình… sao thương quá! Bao xương máu đổ xuống! Bao
người mẹ mất con, người vợ mất chồng. Có không ít người hôm nay vẫn chưa
tìm được xác chồng con. Cuộc chia ly trong hận thù vẫn chưa hàn gắn
nổi. Cuộc chia ly này nối cuộc chia ly kia. Bao triệu người bỏ nước ra
đi bằng mọi giá – kể cả giá sinh mạng. Câu hỏi đặt ra, chưa thấy câu trả
lời thỏa đáng: Vì sao đất nước hoàn toàn giải phóng, thống nhất, vậy mà
dân vẫn đói, rách … và bỏ nước ra đi? Chỉ cần nhìn ra các nước láng
giềng như Thái Lan, Singapore…cũng thấy nhục, thấy đau quá rồi !
Một nhà lãnh đạo trong “tứ trụ
triều đình” ở thập kỷ 80-90 tâm sự với tôi rằng: Chúng tôi phải chịu
trách nhiệm về sự ra đi của bà con ở thời hậu chiến này. Họ không thấy
lối ra – đặc biệt là lối ra cho con cháu họ – chứ không phải họ không
yêu nước.
Đúng, đấy là thời kỳ đóng cửa
cài then, thời kỳ hòa bình đen tối nhất trong lịch sử xây dựng. Con
đường xây dựng chủ nghĩa xã hội mà Mác và ngay cả Lênin sau này đã bị
lớp lãnh đạo theo Stalin và Mao bẻ cong bằng một thứ bạo lực mà đỉnh cao
là Pônpốt, là Khơme Đỏ – một đồ đệ của chủ nghĩa Mao. Một thảm họa của
loài người mà người hứng chịu là nhân dân Campuchia, nhân dân Việt Nam.
Biến một ảo tưởng «Thế giới đại đồng»
thành hiện thực, những nhà lãnh đạo Cộng sản không dùng quyền lực mềm
là sự thuyết phục, sự vận động mang tính đoàn kết truyền thống mà người
ta dùng quyền lực cứng, đấy là “bạo lực cách mạng” của học thuyết Mác
theo họ hiểu. Một thứ duy ý chí, bất chấp khoa học, qui luật, bất chấp
truyền thống, đạo nghĩa.
… Tự do tư tưởng là một điều bình
thường ở các nước phương Tây thì ở Việt Nam cho đến hôm nay tự do tư
tưởng là kẻ thù của chủ nghĩa xã hội, mặc dù chủ nghĩa xã hội đã sụp đổ
ngay trên quê hương của Mác và Lênin cùng một số nước trong hệ thống xã
hội chủ nghĩa khác, trừ một vài nước ở phương Đông như Trung Quốc,
Triều Tiên, Việt Nam và Cu Ba ở châu Mỹ.
Khỏi nói Triều Tiên và Cu Ba
vì ai cũng biết đấy là một loại xã hội đội lốt Mác – Lê, nhưng thực chất
là xã hội phong kiến, cha truyền ngôi cho con, anh nhường ngôi cho
em…Tôi nghĩ mình vẫn còn may mắn vì không phải là công dân của Triều
Tiên và Cuba.
Còn Trung Quốc và Việt Nam. Về
hình thức, đây là hai nước láng giềng có chung một thể chế chính trị là
chủ nghĩa Mác – Lê – Mao. Nhưng tiềm ẩn bên trong mối quan hệ “16 chữ
vàng” này là mâu thuẫn ngày càng gay gắt, không thể hóa giải ngay được.
Càng có độ lùi thời gian, người dân Việt Nam càng thấy rõ âm mưu thâm
hiểm của dân tộc đại Hán. Người dân bình thường cũng biết Trung Quốc
đã từ bỏ chủ nghĩa Mác, nhưng vẫn giương ngọn cờ CNXH để bịp dân họ và
bịp một số nhà lãnh đạo của Việt Nam hám quyền, hám chức, hám lợi.
Đi ngược dòng thời gian, từ năm
1945, lợi dụng thế “kẹt” của Việt Nam trước họa xâm lăng trở lại của Tàu
Tưởng và thực dân Pháp, dưới danh nghĩa đồng minh, những nhà lãnh đạo
đảng Cộng sản Trung Quốc đã giúp Việt Nam hết lòng. Bởi vì, cùng với Bắc
Triều Tiên ở Đông Bắc Á, Việt Nam là khu đệm của họ ở Đông Nam châu Á.
Đây là thời kỳ, người Tàu nhận ra trước tiên “môi hở răng lạnh”. Nhưng
đây cũng là thời kỳ họ lợi dụng lòng tin của ta nhiều hơn bất kỳ giai
đoạn nào khác. Cùng với Stalin, Mao buộc chủ tịch Hồ Chí Minh phải làm
cải cách ruộng đất theo mô hình Hoa Nam. Chu Ân Lai buộc Phạm Văn Đồng
phải ký hiệp định Giơnevơ theo dự kiến ban đầu của Chu – có thể được Mao
phê chuẩn. Năm 1956 họ chính thức ép ta nhượng Đông Hoàng Sa cho họ.
Năm 1957 họ thuyết phục ta xây dựng ga Đồng Đăng cách Ải Nam Quan gần
500m. Lúc đầu họ nói hết đường ray. Sau họ nói để 500m từ ga Đồng Đăng
đến Ải Nam Quan làm khu đệm, tập kết vũ khí từ Nga, Trung Quốc và các
nước XHCN anh em để Việt Nam tiếp tục cuộc chiến đấu giành độc lập hoàn
toàn. Nhưng cũng chính họ, năm 1956 khuyên ta không nên đánh lớn, đánh
qui mô ở miền Nam, không nên mở rộng chiến tranh …. Năm 1958, nhân sự
kiện chiến hạm Mỹ xuất hiện ở eo biển Đài Loan, họ thương lượng với ta
công nhận “… hải phận 12 hải lý” của họ. Trên tinh thần đồng chí, anh
em, ta giúp họ giảm bớt áp lực từ phía Mỹ với một bức thư của Phạm Văn
Đồng gởi Chu Ân Lai (Tổng lý) ký ngày 14 tháng 9 năm 1958. Đáng lẽ biết
ơn ta thì hôm nay con cháu họ lại đem bức thư ấy ra làm cớ chiếm biển
đảo của ta.
Năm 1958, họ chiếm Tây Hoàng Sa của ta, bị quân đội Việt Nam cộng hòa đánh và bắt giữ tàu ở Đà Nẵng.
Năm 1974, sau hiệp định Paris,
Mỹ cam kết rút quân và không can thiệp vào Việt Nam, họ liền đánh chiếm
Hoàng Sa của ta. Ta bại trận. Trên năm mươi chiến binh thuộc chính
quyền Sài Gòn đã ngã xuống. Những người cách mạng im lặng! Đây là một
thái độ phi văn hóa, phi truyền thống. Lịch sử không thể chấp nhận được!
Những người Việt Nam đã ngã xuống vì tổ quốc Việt Nam, dù là người của
bên nào cũng đáng được lịch sử vinh danh. Coi ý thức hệ cao hơn quyền
lợi dân tộc là một sai lầm nguy hiểm, nếu không nói là tội lỗi! (Điều
này được lặp lại ở những năm 90 của thế kỷ 20, như trên tôi đã nói).
Năm 1976 , họ xúi Khơme Đỏ đánh phá biên giới Tây Nam của ta.
Năm 1979, họ đánh biên giới
phía Bắc nước ta. Đây là cuộc chiến phi nghĩa đáng xấu hổ nhất thế kỷ
20 của họ, nhưng không hiểu sao báo chí ta lại ‘’định hướng‘’… im lặng …cho đến hôm nay? Nhưng lịch sử thì không bao giờ ngừng trôi, nó sẽ chảy theo đúng dòng chảy của nó: Đó là Sự thật lịch sử.
Năm 1988, họ đánh chiếm một số đảo Trường Sa của ta, sáu mươi bốn chiến sĩ của ta đã ngã xuống ở biển Đông.
Lịch sử Việt – Trung ngoài sự
giúp đỡ chí tình cho cuộc chiến giải phóng dân tộc của chúng ta do những
nguyên nhân sâu xa từ quyền lợi dân tộc của họ như tôi đã trình bày ở
trên, còn có một sự thật lịch sử khác nữa vẫn còn lưu khá đậm trên giấy
trắng mực đen và đặc biệt trong nhân dân Việt Nam – hết thế hệ này qua
thế hệ khác: Đó là tư tưởng đại Hán có lịch sử từ nghìn năm qua, đừng ai
vội nghĩ dễ xóa nhòa, hoặc dùng ý chí chủ quan bắt mỗi người dân Việt
Nam phải quên đi, để chỉ nghĩ tới “16 chữ vàng” hôm nay.
Lịch sử quan hệ Việt – Trung cho chúng ta những bài học thật sâu sắc:
Bây giờ thì tôi thấy chính trị gia người Anh Lord Palmaroton là đúng, khi ông nói: “Chúng ta không có thù vĩnh viễn cũng như bạn muôn đời. Chỉ có quyền lợi dân tộc là vĩnh viễn và muôn đời mà thôi”.
Tôi nghĩ cũng có không ít nhà
lãnh đạo Việt Nam tâm huyết với vận mệnh đất nước, nhưng không có điều
kiện đọc hết Mác – Anghen – Lênin.Vì vậy tốt nhất là mời những nhà trí
thức thông hiểu nhiều ngoại ngữ đọc lại Mác – Lênin từ bản tiếng Đức và
tiếng Nga. Mác là một nhà duy vật biện chứng. Chúng ta nên tìm hiểu cho
kỹ bước đường phát triển tư tưởng của Mác từ khi Mác gia nhập Liên minh
những người Cộng sản ở Bruxen – 1847 – viết “Tuyên ngôn Đảng Cộng sản” –
1848, cho đến khi qua đời năm 1883, nhà triết học này đã bao nhiêu lần
phải đính chính mình, bao nhiêu lần phải điều chỉnh học thuyết của mình
và bày tỏ những thái độ, những ứng xử khác nhau, thậm chí đối lập nhau …
Từ chủ nghĩa xã hội bạo lực, Mác – Anghen chuyển qua chủ nghĩa xã hội
dân chủ xuất phát từ nguyên nhân nào? Và bao giờ? Xã hội giữa hai thời
kỳ ấy có những gì đặc biệt tác động đến tư tưởng hai ông? Vì sao ngày 17
tháng 11 năm 1852 Mác – Anghen giải tán “Đồng minh những người Cộng sản”,
ủng hộ phong trào xã hội chủ nghĩa dân chủ – ôn hòa – của Lassall – một
học trò của mình. Phải tìm câu trả lời về chuyển biến lớn lao này của
Mác – Anghen trên con đường chính trị của mình từ thực tiễn xã hội châu
Âu. Có phải giai đoạn đầu của phong trào công nhân độc lập Đức kết thúc
từ năm 1852 sau cái án của Koren – một người Cộng sản Đức? Từ năm 1852
đến năm Lassall giương ngọn cờ chủ nghĩa xã hội dân chủ – ôn hòa, năm
1862, là mười năm. Và có phải chính Mác – Anghen đã thành lập Đảng dân
chủ xã hội Đức – chính Đảng xã hội chủ nghĩa vào tháng tám năm 1869? Đây
có phải là giai đoạn thứ hai của phong trào công nhân Đức – Giai đoạn
xã hội chủ nghĩa dân chủ – ôn hòa?
Tôi nghĩ quá trình chuyển biến
tư tưởng Mác và Anghen đều có trong toàn tập của hai ông. Và Lênin cũng
vậy. Ông là một nhà Macxít biện chứng. Từ thực tiễn ông uốn nắn ngay lý
luận của mình. ông nói: “Chúng ta buộc phải thừa nhận là toàn bộ quan
điểm của chúng ta về chủ nghĩa xã hội đã thay đổi về căn bản” (Lênin
toàn tập. NXB Tiến Bộ tập 45 trang 428). Cũng như chính sách kinh tế mới
– NEP – có trong toàn tập Lênin. Nhưng không hiểu vì sao không ai dám
nói. Ngay một nhà lãnh đạo như Phạm Văn Đồng cũng phải chờ đến năm 2000
mới dám viết trên báo nhân dân. Vì sao? Một cách vận dụng Mác – Lênin
như vậy đã nuôi dưỡng chủ nghĩa giáo điều cho nhiều nhà lãnh đạo Việt
Nam. Và hôm nay, chủ nghĩa xã hội đã sụp đổ mang tính toàn cầu, người
Việt Nam vẫn phải giữ nguyên cái “Chủ nghĩa xã hội bạo lực” mà Mác và Anghen đã phủ định từ năm 1868.
Đừng bao giờ nghĩ rằng nhân
dân Việt Nam, trí thức Việt Nam im lặng trước một thể chế chính trị đã
bị chính Mác và Anghen phủ định, bị cả nhân loại loại trừ sau bảy mươi
năm thử nghiệm trên đất Nga, trên đất Đức và Đông Âu là đồng thuận với
nhà nước. Tôi nghĩ đấy là một sự im lặng đáng sợ chứ không nên coi
thường! Ai hiểu được nhân dân mình, người ấy chính là lãnh tụ của họ. Ai
coi thường nhân dân, ai coi quyền lực là sức mạnh vô song, kẻ ấy sẽ
không có gì ngoài những nguyền rủa của hôm nay và mai sau. Một Nero bạo
chúa, một Tần Thủy Hoàng, một Stalin, một Mao Trạch Đông, một Ponpot
…vẫn còn đó bản chất tàn bạo của nó. Lịch sử là vậy, không quên công ơn
và nhớ rất rõ tội ác.
…Tổng thống Medvedev không thể
im lặng được trước một số người còn sùng bái Stalin vì sự hiểu biết hạn
hẹp do bưng bít thông tin, buộc lòng ông phải cho giải mã những điều
được coi là tối mật của chủ nghĩa cộng sản. Ông nói: “Nếu hôm nay nhắm mắt trước tội ác này (Stalin ra lệnh giết hai mươi hai ngàn sĩ quan [binh sĩ ?] Ba Lan năm 1940)
thì trong tương lai những tội ác như vậy có thể lặp lại, muốn hay
không, ở dạng này hay dạng khác, ở các nước khác nhau. Vì vậy mặc dù
điều này diễn ra tuy gay gắt, những tội ác như vậy là không bao giờ hết
thời hiệu. Những kẻ gây ra chúng sẽ phải chịu trách nhiệm bất kể đã mất
cách đây bao nhiêu năm”.
Đúng, những kẽ gây ra tội ác với nhân dân phải chiụ trách nhiệm bất kể đã mất cách đây bao nhiêu lâu !
Đúng, người có văn hoá bao giờ cũng
là người biết sợ sự thật lịch sử. Bởi đơn giản sự thật lịch sử hiện
diện cùng thời gian hôm nay và cả mai sau: VINH QUANG và TỘI ÁC !
HLG
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Chúc Mừng Năm Mới - Diễn Hành Hoa Hồng từ California
Chúc Mừng Năm Mới - Diễn Hành Hoa Hồng từ California
3rd Brigade Combat Team Change of Command
Nhạc Phẩm Anh La Ai - Anh Là Ai
"Làm truyền thông, quí vị không có nhiệm vụ phải bảo vệ!" - Vũ Công Lý
Biểu tình lên án VietWeekly và đồng bọn làm tay sai cho Việt Cộng.
Phải Lên Tiếng-Sinh Viên VN bảo Vệ Hoàng Sa,Trường Sa-Ngô Nguyễn Trần
Tôi yêu Tổ quốc tôi
Tin tuc So . net " Viet Nam doi chu quyen Hoang Sa
Lich Su To Quoc Viet Nam
Nam Cali bieu tinh chong Cong ham ban nuoc cua Pham van Dong tren 4000 nguoi tham du
Tai Nam California luc 6PM 14 thang 9 nam 2011, hang ngan dong huong da dung chat khu Tuong Dai Chien Si Viet My, tham du cuoc bieu tinh phan doi TC xam lang VN; vach mat bon CSVN ban nuoc !! Va tranh dau cho nhan quyen VN voi chu de " Dem Thap Nen Niem Tin ".
14-9-11:Bieu tinh chong Tau cong va vc ban nuoc dang bien VN
DapLoisongNui.MP4
Lời Kêu Gọi Thanh Niên Việt Nam Yêu Nước
Tự Đốt Xe Phản Đối VC Bán Nước Tại Siêu Thị Co.op Mart, VT
Lao động Trung Quốc quậy phá nhà dân tại Nghi Sơn, Thanh Hóa
Tội ác bán nước của CSVN- Quốc Hận 30/4/1975 - Phần 5
Bản lĩnh người yêu nước : Biểu tình trong đồn CA
26-8-2011 Tin Vietnam:Wikileak, bieu tinh tai Hanoi ky 11
Demonstration Against China August 21/ Biểu Tình Chống Trung Quốc ngày 21/8
Toàn cảnh cuộc trấn áp biểu tình ngày 17/07
Toi Ac Cong San 2
Biểu tình tại Hà Nội 7/8/11
bieu tinh phan doi TQ tai Sai Gon 6
19-6-2011 tin tuc Vietnam - Sbtn - Bieu tinh chong Tau cong:Saigon & Hanoi
Browse Movies Upload Dậy mà đi hởi đồng bào ơi
6/12/11 Liên Mạng Tranh Đấu cho VN
Saigon bieu tinh demonstration 19/6/2011
Xuong duong cung canh hoa Lai
Demonstration agaist China's aggression in NY June 25th 2011
Video: Biểu tình chống TQ tại Hà Nội 3/7/11
Thanh nien Co Vang va dong bao VN Nam Cali xuong duong
Biểu Tình Chống Trung Quốc tại VN ngày 05.06.2011
Biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn trên biển Đông ngày 5/6/2011
LẤY LẠI HOÀNG SA - TRƯỜNG SA
chùa Hang đảo Lý Sơn - 6 drduongdinhhung Subsc
Tôi Đã Thức Tỉnh - Lê Nguyễn Huy Trần
Mậu Thân, Anh Nhớ Gì Không?
- HUẾ 68 (Nhạc và lời Vĩnh Điện) Tiếng hát Bảo Triều
------------
http://www.bacaytruc.com
Tưởng Niệm Huế Tết Mậu Thân (1968)
LIÊN MẠNG HOA LÀI TRANH ĐẤU CHO VIỆT NAM
6/5/11
LIÊN MẠNG HOA LÀI TRANH ĐẤU CHO VIỆT NAM
Tình hình trong nước mấy ngày qua, nhộn nhịp chuẩn bị biểu tình vào
ngày 5 tháng 6/ 2011 tại hai thành phố Sàigon và Hà nội, trước các tòa Đại sứ quán Trung cộng để nói lên sự quyết tâm của toàn dân:
- Phản đối Nhà nước CS quá nhu nhược làm tay sai cho Tàu công đang
hiếp đáp dân lành. Trên biển cả, trong giới hạn Quốc tế đã khằng định theo các hiệp ước qui định, dân chúng VN sống từ đời ông cha để lại chưa bao giờ có một nước nào dám ngang nhiên ngăn cấm việc làm ăn vì cuộc sống độ nhật thường ngày.
- Ngày nay Trung cộng ỷ nước lớn giàu mạnh, lại muốn chiếm đoạt cả miền thềm lục địa VN. Cấm dân làm ăn sinh sống trên biển và hải đảo VN có từ cha ông để lai.
- Người dân biết lượng sức mình, VN chỉ bằng cái chén, Trung cộng là
thúng thì hỏi bằng cách nào mà VN chống đỡ ?!
- Chúng tôi chỉ cần xin các nước trong Liên Hiệp Quốc giúp đỡ và giải quyết công bằng cho con dân VN.
2/ Và hiện nay chúng tôi đồng thông báo cho toàn thế giới chính thức biết rằng: - Chúng tôi nhất quyết chống lại Nhà nước CSVN là tay sai của Đảng CS Nga- Tàu.
3/ Toàn dân VN chỉ mong có một nước VN : - Độc Lập - TựDo - Dân Chủ- Phú Cường. Không lệ thuộc bất cứ nước nào.
4/ Toàn dân VN trong và ngoải nước đồng xuống đường cùng một ngày hôm nay để biểu thị tính thông cảm, tình Đồng bào ruột thịt để nói lên tiếng nói chung: - Đảng CSVN chỉ là tay Sai thủ đắc, che giấu làm Việt gian cho Đảng CSQT Nga - Tàu mà thôi !
5/ Trong suốt 64-65 năm qua, dưới chế độ CS chưa bao giờ có Độc lập - Tự Do - Dân chủ. Toàn dân VN hôm nay đồng nói lên nguyện vọng chung : - Chúng tôi cần Quốc tế hóa VN. Không để các nước lớn lợi dụng Đảng phái riêng tư mà làm thiệt hại nước nhỏ bé VN ?!
Trân trọng,
===================================





No comments:
Post a Comment