Trong bài viết kỳ 1, những diễn biến phiên tòa kể từ khi bước ra
khỏi nhà đến khi Tòa nghỉ bàn bạc xem xét các yêu cầu của các Luật sư,
tôi đã cố gắng nêu đầy đủ, trung thực những gì mình đã chứng kiến và ghi
lại được. Có thể quá trình mô tả lại sẽ không logic như các phiên tòa
hoặc các cuộc trao đổi, trò chuyện tranh cãi bình thường khác. Điều đó
chỉ vì ngay chính phiên tòa đặc biệt này đã xảy ra như vậy.
Mọi lời phát biểu, tranh tụng hoàn toàn dưới sự điều khiển của Chủ
tọa phiên tòa. Mà chủ tọa phiên tòa thì ngay từ đầu phiên tòa đã thể
hiện thái độ không muốn mất nhiều thời gian.
Ở đây, tôi cố gắng trình bày cụ thể và chi tiết những điều đã xảy
ra tại phiên tòa cách khách quan nhất mà mình đã nhớ và ghi chép lại
được . Vốn không phải là luật sư hoặc có quyền tranh tụng, tôi chỉ biết
ngồi nghe và ghi chép lại những gì mình thấy, nghe và gặp. Cũng có thể
có những câu nói quá dài, nghe, ghi không kịp nhưng những yếu tố cơ bản
thì đã ghi lại.
Còn việc bình luận, đánh giá về phiên tòa công khai này sẽ phụ thuộc quan điểm của mỗi người khác nhau.
Trong quá trình nghỉ để Chủ tọa phiên tòa xem xét các yêu cầu của
các luật sư, tại một dãy ghế của phòng tạm nghỉ phía ngoài, mấy bà đang
ngồi nói chuyện trao đổi với nhau. Câu chuyện có vẻ nghiêm trọng và đầy
bí ẩn. Có lẽ đây là đám mấy công dân đặc biệt của Phường nơi bị cáo cư
trú thì phải. Khi tôi đi vệ sinh ngang qua nghe một bà hùng hồn, vẻ hiểu
biết: “Luật sư người ta đề nghị thế là đúng luật đấy, đúng quá đi chứ, yêu cầu chính đáng đó nhất định tòa phải nghe rồi”.
“Hội đồng xem xét” và trả lời
Sau một thời gian bàn bạc, xem xét tại phòng phía trong, Hội đồng xét xử tiếp tục trở lại làm việc.
Những hi vọng mới nhen nhúm lên trong tôi và những người chứng kiến
vụt tắt khi chủ tọa phiên tòa quyết định với nội dung như sau:
- Không chấp nhận các yêu cầu của các luật sư và bị cáo theo những điều luật được viện dẫn khác nhau, như khoản 3, điều 103…
- Việc cấp giấy bào chữa cho Ls Nguyễn Thị Dương Hà như yêu cầu,
được chủ tọa giải thích: Trong quá trình tham gia vụ án, Luật sư Nguyễn
Thị Dương Hà đã vi phạm bí mật an ninh Quốc gia, Tòa sơ thẩm đã thu hồi
giấy bào chữa. Do vậy tại tòa Phúc thẩm không cấp giấy cho Luật sư (Ls)
Hà (!) (Việc này, Ls Nguyễn Thị Dương Hà đã có văn bản bác bỏ rằng không thể có một việc đưa xử tội hai lần)
- Tại Tòa sơ thẩm đã có 4 Ls, dù có Ls Hải bị mời ra khỏi phiên tòa này, và các Ls vẫn được tạo điều kiện để làm việc.
- Việc yêu cầu triệu tập Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết được tòa
giải thích là bị cáo xâm hại lợi ích an ninh Quốc gia, không phải của cá
nhân nào nên không triệu tập Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết.
- Những nhân chứng bị cáo yêu cầu như ông Hoàng Công Tư, Đài RFA,
VOA, Pv Trâm Oanh… không phải là nhân chứng, tại phiên tòa Sơ thẩm, bị
cáo đã thừa nhận các tài liệu viết, trả lời phỏng vấn… nên không cần
triệu tập.
- Những vật chứng mà Ls yêu cầu như hai bao cao su đã qua sử dụng…
không phải là những vật chứng mà chỉ là vật chứng của hành vi vi phạm
hành chính.
- Việc cung cấp các tài liệu cho bị cáo theo yêu cầu của Ls được
Chủ tọa phiên tòa giải thích: Vì bị cáo đã làm ra nên bị cáo sẽ ghi nhớ
được, nên không cấp.
- Không cung cấp giấy bút cho bị cáo để tự bào chữa tại tòa.
- Các yêu cầu của Ls là đọc các tài liệu dùng kết án ông Cù Huy Hà Vũ tại tòa sẽ được HĐXX “xem xét”.
- Việc ông Cù Huy Hà Vũ yêu cầu thay đổi HĐXX vì tất cả là đảng viên Cộng sản thì không thuộc quy định của Pháp luật.
Ông Cù Huy Hà Vũ yêu cầu bổ sung, và yêu cầu Chủ tọa đọc nguyên văn điều luật số 42 của Bộ luật TTHS.
Chủ Tọa phiên tòa không để ý đến yêu cầu của bị cáo Cù Huy Hà Vũ và
kết thúc phần quyết định về những yêu cầu của bị cáo, Ls. Kể cả việc
ông Vũ yêu cầu Chủ tọa đọc nguyên điều 42 trong bộ luật TTHS mà theo Ls
và ông Vũ thì đã bị đọc sai, nhưng tòa không chấp nhận.
Ông Cù Huy Hà Vũ kêu to: “Không chấp nhận là độc quyền:.
Như vậy, hầu hết những yêu cầu của bị cáo và các Ls đã không được
đáp ứng sau khi Chủ tọa nghỉ để xem xét. Và sau này, những điều chủ tọa
phiên tòa hứa xem xét tiếp cũng không được đáp ứng nốt.
Theo các Ls, thì việc yêu cầu của họ là đúng với quy định của pháp
luật, việc HĐXX không chấp nhận, đáp ứng yêu cầu đó là trái luật rõ
ràng. Nhất là việc đảm bảo quyền tự bào chữa của ông Cù Huy Hà Vũ và
việc phải đưa chứng cứ phạm tội là 10 đầu tài liệu mà Tòa sơ thẩm đã
dùng để kết tội ông.
Xét hỏi
Nhanh chóng kết thúc phần đầu buổi xử án, Chủ tọa phiên tòa bước vào phần xét hỏi, thẩm vấn.
Chủ tọa đọc nội dung tóm tắt của vụ án. Khi đọc đến đoạn nói rằng
Vũ đã viết bài trả lời phỏng vấn đài VOA, RFA… Cù Huy Hà Vũ kêu to: “Tôi không viết bài, nói bậy”.
Chủ tọa công bố bị cáo đã có đơn kháng cáo vào ngày 15/4/2011.
Ông Vũ yêu cầu nhận được bản tự bào chữa của mình, đã chuẩn bị cùng với các tài liệu và bộ luật nhưng đã không cho cầm vào.
Chủ tọa hỏi: Bị cáo có đồng ý các tài liệu do bị cáo viết, trả lời, lưu giữ không?
Cù Huy Hà Vũ: Tôi không viết bài “Bom áp nhiệt nổ giữa Ba
Đình” mà là của tác giả Trần Thanh Ty có liên quan đến tôi nên tôi lưu
giữ… Vũ nói tiếp về việc ông bị bắt vì bị ném hai bao cao su giao hợp đã
qua sử dụng vào phòng nghỉ của ông để cơ quan điều tra Bộ Công an vào
bắt ông… ông Vũ nói hăng hái đầy phẫn uất, công an bảo vệ giữ tay ngăn
ông lại. Ông cãi
Chủ tọa phiên tòa cắt ngang: Chỉ yêu cầu trả lời có hay không mà thôi.
Cù Huy Hà Vũ: Không thể trả lời như vậy được, tôi phải trình bày rõ ràng…
Chủ tọa: Trong hai bài trả lời RFA và Đài Tiếng nói Việt Nam…
Ông Vũ nhắc: Không phải đài Tiếng nói Việt Nam, mà là đài Tiếng nói Hoa Kỳ, nhắc cho HĐXX.
Chủ tọa: Bị cáo trả lời phỏng vấn như thế nào?
Ông Vũ: Qua điện thoại…
Đến đây, ông Vũ trình bày rõ ràng quá trình diễn tiến sự việc…
Chủ tọa: Bị cáo dừng lại.
Ông Vũ: Tôi có quyền trình bày những nội dung liên quan đến câu hỏi
Chủ tọa: Bài phỏng vấn do bị cáo đăng tải hay do Đài đăng?
Ông Vũ: Đương nhiên do Đài đăng.
Chủ tọa: Có bài nào bị cáo kiểm tra lại và phải đồng ý mới được đăng không?
Ông Vũ: Cơ quan ANĐT và Tòa án đã nhầm lẫn…
Chủ tọa: Những kẻ cướp ngày nhằm chỉ ai?
Ông Vũ: Những kẻ phạm tội trong chính quyền địa phương.
Chủ tọa: Nghĩa là chính quyền địa phương?
Ông Vũ: Chính xác.
Chủ tọa: Bài vế Chính quyền VNCH?
Ông Vũ: Đó là sự dốt nát và kém cỏi, muốn hại tôi vì đó là
Kiến nghị tôi gửi Quốc hội, mà tài liệu tôi gửi kiến nghị Quốc hội thì
không được dùng làm chứng cứ buộc tội tôi.
Chủ tọa: Bị cáo có gửi Quốc hội?
Ông Vũ: Tôi gửi cả chục kiến nghị mà Quốc hội đã không trả lời tôi.
Tôi có quyền trả lời phỏng vấn báo chí trong và ngoài nước được
pháp luật thừa nhận. Kể cả chủ tịch nước lãnh đạo đất nước cũng vậy…
Cù Huy Hà Vũ tiếp tục nói về các bài viết, về kiến nghị gửi Quốc
hội đã được đưa vào làm chứng cứ kết tội ông ở phiên tòa sơ thẩm. Ông
nói: “Không ai được dùng kiến nghị của công dân để kết tội bất cứ một ai
hết.
Khi ông Vũ trình bày chi tiết về các vấn đề Chủ tọa hỏi, Chủ tọa phiên tòa nhiều lần nhắc: Chỉ được nói đúng hay không mà thôi.
Cù Huy Hà Vũ: Việc không cung cấp tài liệu buộc tội tôi cho tôi là việc làm phi pháp.
Chủ tọa: Bài viết Chiến tranh Việt Nam là 1 hay 2 bài? Trong đó có bài: Ts Cù Huy Hà Vũ nghĩ về chiến tranh Việt Nam và ngày 30/4?
Cù Huy Hà Vũ: Vì tòa không cung cấp tài liệu cho tôi nên tôi không nhớ.
Chủ tọa: Có khi nào bị cáo đưa bài phỏng vấn nào mà họ thay đổi tiêu đề hay không? Hai bài đó có cùng 1 nguồn hay không?
Cù Huy Hà Vũ: Không cung cấp tài liệu, tôi không nhớ hết.
Chủ tọa: Trong bài trả lời Đài Tiếng nói Hoa Kỳ…
Cù Huy Hà Vũ: Lần này thì nói chuẩn rồi, không còn là Đài Tiếng nói Việt Nam.
Chủ tọa: Ngoài phần trích trong cáo trạng, thì còn đoạn về đảng…
Cù Huy Hà Vũ: Tôi không nhớ, nhưng có thể có.
Chủ tọa: Trong bài Đường sắt Bắc – Nam…
Cù Huy Hà Vũ: Đề nghị không bàn bài này
Chủ tọa: Như vậy, bị cáo có viết bài này?
Cù Huy Hà Vũ: Như vậy là cố tình hãm hại tôi.
Chủ tọa: Các bài trả lời phỏng vấn
Cù Huy Hà Vũ: Tôi không nhớ rõ, vì không chú ý
Chủ tọa: Bị cáo có viết bài… có đăng không?
Cù Huy Hà Vũ: Có đăng trên Bauxite Việt Nam
Chủ tọa: Đăng mấy ngày?
Cù Huy Hà Vũ: Không nhớ.
Chủ tọa: Bài Trần Khải Thanh Thủy…
Cù Huy Hà Vũ: Tôi viết tố cáo tội phạm.
Chủ tọa: Trong bài viết, bị cáo nói là tố cáo tội phạm, đó là cơ quan công an Đống Đa?
Cù Huy Hà Vũ: Chính xác, đó là công an Đống đa, thủ đoạn đó là tội phạm.
Chủ tọa: Bài bàn về ĐCSVN?
Cù Huy Hà Vũ: Ở đâu? Bài nào?
Chủ tọa: Bài bàn về Đảng cầm quyền.
Cù Huy Hà Vũ: Nhắc lại là nói cho đúng.
Chủ tọa: Bài Bom áp nhiệt nổ giữa Ba Đình của Đặng Thanh Ty, bị cáo có lưu không?
Cù Huy Hà Vũ: Không nhớ vì không có tài liệu trong tay.
Chủ tọa: Tại cơ quan an ninh điều tra, bị cáo có thừa nhận viết để đi tuyên truyền không?
Cù Huy Hà Vũ: Đề nghị bỏ từ “thừa nhận” đi, tôi không có
tuyên truyền cho ai cả. Theo Đại Từ điển, tuyên truyền là vận động mọi
người làm theo, trong tài liệu tôi không có chuyện đó.
Chủ tọa: Những tài liệu cơ quan điều trra thu giữ là của bị cáo?
Cù Huy Hà Vũ: Không, đó là tài sản của vợ, con tôi. Trong ổ
cứng máy tính có nhiều tài liệu tại sao lại thu giữ tất cả mà chỉ có lấy
điều tra 10 tài liệu? Tại sao còn lại không trả lại? Việc giữ lại là
bất hợp pháp, là cưỡng đoạt tài sản công dân.
Đại diện Viện Kiểm sát (VKS):… (Nói nhỏ nghe không rõ)
Cù Huy Hà Vũ: Đề nghị nói to lên.
VKS: Trong 10 tài liệu bị cáo đã thừa nhận
Cù Huy Hà Vũ: Tôi không “thừa nhận” tôi chỉ “xác nhận” thừa nhận là do quá trình đấu tranh chịu thua mới thừa nhận, tôi chỉ xác nhận.
VKS: Bị cáo đã làm ra các tài liệu đó?
Cù Huy Hà Vũ: Tôi không làm ra, do các đài, báo họ làm ra.
VKS: Trên cơ sở nội dung bị cáo trả lời, người ta mới làm ra bài phỏng vấn
Cù Huy Hà Vũ: Đề nghị Viện Kiểm sát nói to lên, không lẩm bẩm. Dõng dạc, đàng hoàng đi
VKS: Bị cáo viết lên với mục đích gì?
Cù Huy Hà Vũ: Tôi tố cáo 1 số người trong cơ quan nhà nước
đã dùng tiền của của nhân dân để cướp đất khắp nơi. Tôi tố cáo các hành
vi lạm quyền.
VKS: Theo bị cáo, việc làm đó là đúng?
Cù Huy Hà Vũ: Tôi hoàn toàn đúng, làm sai, lạm quyền, thì tố cáo là bình thường.
VKS: Bị cáo có thấy đó là hiện tượng
Cù Huy Hà Vũ: Đây không phải là hiện tượng mà là hành vi,
tôi còn chưa đủ thời gian sưu tầm nhiều, chứ đủ thời gian sưu tầm thì
tôi chứng minh đầy đủ hơn, nhiều hơn những hành vi đó.
VKS: Trong bài…
Cù Huy Hà Vũ: Đề nghị loại bài đó ra vì tôi viết chưa xong mà lấy làm chứng cứ buộc tội tôi?
Khi Cù Huy Hà Vũ đang nói thì đột nhiên mất điện.
Cù Huy Hà Vũ: Như ở trại giam nhỉ.
VKS: Bị cáo có trả lời đài..
Cù Huy Hà Vũ: Tôi có trả lời Đài Tiếng nói Hoa Kỳ.
VKS (Người thứ 2): Bị cáo có sử dụng máy tính, USB không?
Cù Huy Hà Vũ: USB hay ổ cứng? USB là ổ cứng máy vi tính chứ gì? Đó là hai cái ổ cứng, không phải USB
VKS: Còn 2 USB ở TPHCM cơ quan An ninh Điều tra thu giữ
Cù Huy Hà Vũ: Đó là sự cưỡng đoạt tài sản của cơ quan CA Bộ
Công an đã ném 2 bao cao su giao hợp vào phòng tôi lấy cớ cưỡng đoạt tài
sản của tôi.
Nhân đây, tôi cũng đề nghị điều tra về vụ này vì trong lịch sử thế giới chưa bao giờ có những hành động như vậy.
Cái tôi đã ký xác nhận lại đi giám định, cái cần giám định lại không giám định.
Phần hỏi đáp thẩm vấn của Chủ tọa phiên tòa và đại diện Viện Kiểm
sát đến đây là kết thúc để chuyển sang phần thẩm vấn của các luật sư.
Trong quá trình thẩm vấn của Chủ tọa phiên tòa và các đại diện Viện
Kiểm sát nhân dân, Cù Huy Hà Vũ đứng thẳng, đầu ngẩng cao, hai tay bắt
sau lưng, tay trái nắm chặt cổ tay phải và bàn tay phải nắm chặt thành
một nắm đấm. Thỉnh thoảng ông giơ tay vuốt lại mái tóc.
Tôi cố tình chú ý xem cả ngày hôm đó thử có lần nào Cù Huy Hà Vũ
cúi thấp đầu xuống hay không. Nhưng, ngay cả khi đứng lên ngồi xuống ghế
anh vẫn ngẩng cao đầu.
Phần trả lời thẩm vấn của Chủ tọa phiên tòa và đại diện Viện kiểm
sát nhân dân, ông trả lời hết sức mạch lạc, vận dụng câu, chữ trích dẫn
hết sức thành thạo dù không đươc cung cấp các tài liệu đã được dùng để
ghép tội cho ông.
(Còn tiếp)
Ngày 4/8/2011
Sinh mạng chính trị của tướng Nhanh và cuộc họp báo bất thường ngày 2/8/2011 tại Ban Tuyên giáo thành ủy Hà Nội

Lão thành cách mạng - Bach Dinh - Ở
Hà Nội, Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh rất nổi tiếng vì nhiều cái “nhanh”
nhưng lần họp báo này là cái “nhanh” khác liên quan đến chính sinh mạng
chính trị của tướng Nhanh. Mấy
ngày trước hôm thứ Ba 2/8, nếu ai tinh ý sẽ thấy 1 chiếc xe mang biển
công an thành phố, kính đen kín bí mật vào cổng sau Ban Tuyên giáo
Thành ủy Hà Nội qua lối phố Tôn Đản (đối diện cổng sau Vietcombank).
Người để ý nhất cũng khó phát hiện khách trên xe bởi khi rẽ vào khuôn
viên, người khách này không chậm chễ và rất kín đáo lỉnh ngay lên tầng,
sau đó nhanh chóng lọt vào phòng của Trưởng ban Hồ Quang Lợi. Cung cách
đi lại của người này rất “nghiệp vụ” nhằm tránh các con mắt soi mói như
thể đang giấu diếm hoặc đảm bảo một bí mật gì đó.
Song
vẫn có người biết vị khách với cung cách đi lại rất “nghiệp vụ” kia là
Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh II –
Bộ Công an, Giám đốc Công an Thành phố Hà Nội. Vậy cơn cớ gì khiến tướng
Nhanh phải “nhanh” và “nghiệp vụ” đến vậy ngay giữa lòng thành phố mà
ông ta là trùm an ninh?
Loại đối thủ, Nhanh chiếm ghế Giám đốc Công an Thành phố Hà Nội.
Khi
Công an thành phố Hà Nội tổ chức bỏ phiếu tín nhiệm bầu giám đốc Công
an thay tướng Phạm Chuyên về hưu thì Đại tá Nguyễn Đức Nghi phó giám đốc
Công an Thành phố phụ trách an ninh và hậu cần chiếm số phiếu cao nhất.
Sau đại tá Nghi là đến đại tá Đỗ Kim Tuyến – Tiến sỹ, Phó giám đốc.
Phiếu của Nhanh rất thấp và chẳng ai nghĩ Nhanh sẽ lên được Giám đốc.
Đảng ủy, Ban Giám đốc Công an Thành phố làm báo cáo gửi Bộ. Ngay lập
tức, Nhanh đã nhanh lên khóc với Lê Hồng Anh (đương nhiên khóc bằng
tiền). Bằng một hành động chưa có tiền lệ, Bộ Công an đã tổ chức một hội
nghị bất
thường về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng trong công tác tổ chức cán bộ
tại Công an Hà Nội. Đại tướng, Bộ trưởng Lê Hồng Anh đến phát biểu chỉ
đạo hội nghị.
Trong
bài phát biểu, Hồng Anh chẳng chỉ đạo chi sất mà áp đặt một cách thô
bạo. Viên tướng này nói toẹt ra: Hà Nội hiện nay không lo về mảng an
ninh, hậu cần (để loại Nghi ra) cũng chưa cần đòi hỏi cao lắm về khoa
học (để loại Đại tá, Tiến sỹ Đỗ Kim Tuyến) mà cần một người có kinh
nghiệm về mảng cảnh sát (ám chỉ Nhanh) (xin giải thich chỗ này: Công an
được chia làm hai mảng – An ninh và cảnh sát). Sau đó, áp đặt bâng quơ
này được Văn phòng Bộ “đóng” vào 1 văn bản gọi là Thông báo kết luận chỉ
đạo hội nghị về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng trong công tác cán bộ
Công an TP Hà
Nội, trong đó, Nhanh được xếp là ứng cử viên số 1 (dĩ nhiên số 2 và 3
chỉ làm cảnh). Ai dám chống nào? Thế là kết quả bổ phiếu tín nhiệm cơ sở
kia (vốn là quy trình cứng) nhanh chóng bị lãng quên. Trước khi dời hội
nghị, Hồng Anh không bắt tay ai mà chỉ bắt tay Nguyễn Đức Chung, tức
Chung “con” (lúc đó mới là Thượng tá, Trưởng phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, Phó Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Hà Nội)
và quay lại chỉ
đạo “mồm” với Ban Giám đốc mà Nhanh đã nhanh chân lên đứng ngay sau
rằng: cần chú ý bồi dưỡng thế hệ lãnh đạo kế cận như đồng chí này. Ai
cũng biết Chung “con” từ lâu đã nhận Hồng Anh là bố nuôi. Thật là một sự
bảo kê trắng trợn.
Nguyễn Đức Nhanh lên Trung tướng, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục an ninh II
Sau
khi lên Giám đốc Công an, Nhanh được thăng hàm Thiếu tướng. Theo Luật
Công an Nhân dân, trần quân hàm giám đốc công an tỉnh thành chỉ là Thiếu
tướng. Không dừng ở đó, Nhanh đã nhanh trí lách luật và chạy cấp trên,
để có thể được thăng lên tiếp Trung tướng. Sau khi lại “khóc’ nhiều với
thủ trưởng, Nhanh đã khiến thủ trưởng mủi lòng. Nhân một hội nghị của Bộ
Công an về tăng cường thế trận an ninh nhân dân, nâng cao cảnh giác,
chống diễn biến hòa bình, sẵn sàng làm thất bại mọi âm mưu của các thế
lực phản động, Hồng Anh chỉ đạo rằng hơn lúc nào hết, công tác an ninh
của thành phố
Hà Nội phải đặt lên hàng đầu. Do đó, để kịp thời đấu tranh, làm thất
bại mọi âm mưu của các thế lực phản động trên địa bàn Thủ đô, nâng cao
hiệu quả phối hợp chiến đấu, Tổng cục an ninh cần có 1 lãnh đạo là giám
đốc công an thành phố. Vậy là Nhanh nghiễm nhiên làm Phó Tổng cục trưởng
Tổng cục An ninh II – Bộ Công an. Chỉ ít lâu sau, Nhanh được thăng quân
hàm Trung tướng. Luật Công an Nhân dân quy định trần quân hàm cấp lãnh
đạo Tổng cục là Trung tướng. Để xoa dịu bức xúc ở Hà Nội, Hồng Anh đã
phong 1 loạt tướng cho Công an Hà Nội: Trần Long Xuyên – Phó giám đốc
phụ trách tổ chức, tham mưu, lên Thiếu tướng. Đỗ Kim Tuyến – phụ trách
cảnh sát, lên thiếu tướng. Công an Hà Nội trở thành đơn vị địa phương
giữ kỷ lục
về số tướng – 3 tướng. Điều chưa có trong lịch sử.
Việc
Nhanh lên Trung tướng, Phó Tổng cục trưởng có nhiều uẩn khúc. Thứ nhất,
trước hội nghị an ninh Bộ tổ chức ít lâu, chính Lê Hồng Anh về Công an
Hà Nội chỉ đạo rằng Hà Nội chỉ cần người có kinh nghiệm về lĩnh vực cảnh
sát mà không cần lo lĩnh vực an ninh (để nâng Nhanh, loại Nghi và
Tuyến). Vậy mà ngay sau đó, để hợp thức hàm Trung tướng cho Nhanh, Hồng
Anh lại đưa ra chỉ đạo kiểu xoay ngược 180o rằng ở Hà Nội,
mảng an ninh cần được coi trọng số 1. Trong khi đó, chính Nhanh lại
trưởng thành, đi lên từ lĩnh vực cảnh sát mà chưa bao giờ làm bất cứ
công tác nào của lĩnh
vực an ninh. Bằng những tuyên bố bất nhất, bằng thái độ lươn lẹo, bằng
việc điều 1 anh cảnh sát địa phương lên làm lãnh đạo một đơn vị nghiệp
vụ an ninh cấp bộ – Hồng Anh đã bộc lộ đầy đủ nhất bản chất bỉ ổi, tha
hóa của một con người chưa bao giờ được rèn luyện, thử thách, tự nhiên
được phong thẳng lên đại tướng.
Song
song với việc phù phép cho Nhanh, Hồng Anh chỉ đạo phong Đại tá và đưa
Nguyễn Đức Chung tức Chung “con” lên Phó Giám đốc Công an thành phố. Để
đứa con nuôi này rộng đường quan lộ lên chức Giám đốc trong thời gian
gần, đường dây của Hồng Anh đã đưa được Chung vào Thành ủy viên trong kỳ
Đại hội Đảng bộ thành phố Hà Nội (Giám đốc công an TP phải là Thành ủy
viên – tức thành viên Ban chấp hành Đảng bộ Đảng cộng sản Tp Hà Nội).
Không dừng ở đó, Hồng Anh còn “bố trí” đưa Đỗ Kim Tuyến lên Phó Tổng cục
trưởng Tổng cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm, đưa Nguyễn Đức Nghi lên
Giám đốc Sở Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy Hà Nội. Giờ, Chung “con” là
người duy nhất có thể ngồi lên ghế Thiếu tướng, Giám đốc Công an Hà Nội.
Các vị Phó giám đốc còn lại đều quá tuổi “cơ cấu”. Bằng những việc làm
như trên, Hồng Anh đã chính thức biến mình thành ông trùm của tập đoàn
quyền lực trong ngành công an. Ung dung sắp xếp bên dưới như vậy để Hồng
Anh tự tin bước vào trận quyết đấu nhân sự Đại Hội Đảng toàn quốc 11
nhằm bảo vệ ghế bộ trưởng để tiếp tục thao túng, tiếp tục trục lợi.
Thời
gian xung quanh Đại hội Đảng toàn quốc 11 vừa qua là lúc các bên luôn
sử dụng các ‘biện pháp nghiệp vụ” để triệt nhau, trong đó lực lượng công
an được sử dụng triệt để trong những cuộc so đấu. Vụ Hồ Đức Việt ngã
ngựa ngay trong Hội nghị Trung ương bàn về nhân sự Đại Hội là một minh
chứng.
Cuộc so đấu trong nội bộ Bộ Công an
Khi
sắp xếp nhân sự Đại Hội, có phái muốn đưa nhân sự mới là Trung tướng,
thứ trưởng Trần Đại Quang (sinh năm 1950, quê Ninh Bình) vào ghế bộ
trưởng Bộ Công an và Hồng Anh “bị” đẩy lên Thường trực Ban Bí thư. Nước
cờ này hết sức thâm độc đối với Hồng Anh. Tuy là đi lên nhưng thực chất
là đi xuống bởi lẽ cái ghế Thường trực ban Bí thư chỉ hữu danh mà vô
thực, Hồng Anh không muốn. Ông ta muốn ngồi ghế Bộ trưởng để sai khiến,
để thao túng, để ăn tiền. Điều này khiến Hồng Anh vô cùng nóng mặt và
phải ra tay triệt hạ. Công an Hà Nội (cụ thể là Nhanh và Chung “con”)
được lệnh
“sẵn sàng” để trên điều động. Rà soát các yếu điểm, quan hệ của Quang,
với tin tức các “đặc tình”, các đầu mối cung cấp về. Một bức tranh được
vẽ lên như sau.
Để đủ tuổi “cơ cấu” tiếp, năm 2004, Trần Đại Quang đã lo xa và “nhờ” Đinh Văn Hùng (khi ấy là Chủ tịch UBND tỉnh Ninh Bình) chứng nhận Quang sinh năm 1956 (tức
bớt đi 6 tuổi). Việc chứng nhận này có mấy uẩn khúc: thứ nhất, thẩm
quyền xác nhận năm sinh thuộc Sở Tư pháp, không thuộc Chủ tịch UBND
tỉnh. Thứ hai, giấy chứng nhận năm sinh mà Hùng ký không phù hợp với hệ
thống mẫu văn bản đã ban hành của ngành Tư pháp. Thứ ba, Hùng ký giấy
chứng nhận không dựa trên cơ sở đề xuất nào, và ký
trước khi rời ghế Chủ tịch vài ngày. Thứ năm, toàn bộ giấy tờ, học bạ,
bằng cấp của Quang từ trước tới nay đều ghi rõ năm sinh là năm 1950. Với
năm sinh này, Quang đã hết tuổi “cơ cấu” nhân sự cho Đại Hội 11.
Phe Hồng Anh quyết định đánh Quang bằng 2 mũi giáp công.
Thứ
nhất, tung lên internet toàn bộ câu chuyện, tư liệu về việc Quang khai
gian năm sinh để “tạo dư luận” trước Đại Hội nahwmf tiện bề hạ gục
Quang.
Thứ
hai, chỉ đạo Nhanh và Chung “con” mở chuyên án lớn nhắm vào Đinh Văn
Hùng (lúc này là Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Ninh Bình),
cánh tay tài chính, hậu phương lớn của Quang.
Chuyên án triệt hạ và thủ tiêu nhân chứng.
Ngày
29/5/2010, Công an thành phố Hà Nội đã khởi tố vụ án liên quan đến hai
chiếc lọ lục bình và chiếc trống đồng (hàng quốc cấm) mà ông Đinh Văn
Hùng - nguyên bí thư Tỉnh ủy Ninh Bình là "nhân vật" chính.
Vụ
việc được phát hiện ra khi cơ quan công an đang tiến hành điều tra vụ
mất cắp đôi lục bình ở giáo xứ Hà Hồi thì chị Nguyễn Thị Nga – con gái
ông Nguyễn Thế Võ (chuyên g
No comments:
Post a Comment